Đông già

Mùa đông đến như ông già bảy chục
Áo xùm xoè tay chống gậy bước đi
Đến từng nhà giơ tay chờ mở cửa
Chẳng thấy người vai tuyết trắng tung bay.

Mùa đông gày như ông già bà lão
Cứ ngày ngày cất bước đi vay
Chẳng ai đứng,ai ra,ai mở
Hoặc chuyện trò cho ông bà lão vay.

Đông như thế tình người như thế
Hãy gắng gượng cho thời tiết qua đông
Rồi xuân đến mọi hồi sinh sống động
Cởi áo đông người mời bước vào nhà.

             (V. Giả )

Mình

Mình về có nhớ cây không
Ta về ta nhớ cái cây mình trồng.
Mình về có nhớ cánh đồng
Ta về ta nhớ cây hồng đầu sân.
Mình về có nhớ người thân
Ta về ta nhớ họ gần họ xa.
Mình về có nhớ cây na
Ta về ta nhớ cây đa ,giếng đình.
Mình về mình có nhớ tình
Ta về ta nhớ buổi mình yêu nhau.
Mình về có nhớ chợ xa
Ta về ta nhớ chợ nhà ba phiên.
Mình về có nhớ ruộng trên
Ta về ta nhớ ruộng chiêm,xóm đồng.
Mình về có nhớ ta không
Ta về ta muốn tay bồng thêm con.

                ( T.Giang )

Trời đông

Đông về trời đất ủ men chi?
Mọi vật chung quanh cứ ù lì
Có chăng đông về cho thêm lạnh
Để đắp chăn trời trong tiết đông.

Đông về trời đất băng lạnh giá
Nhưng chứa bên trong những mạch ngầm
Khí huyết vẫn luôn cuồn cuộn chảy
Xuân sang bừng sáng ánh trời hồng.

Bốn mùa xoay vần do trời tạo
Như người sinh,tử,bệnh,lão già
Có chi mà ta phải ủ dột
Cứ trà,cứ rượu,cứ em ta.

          ( M.Dũng )

Ai cũng cô đơn

Trên đời ai cũng cô đơn.
Cô đơn người ở một mình
Cô đơn người ở hai mình Cô đơn.
Cô đơn sống giữa gia đình
Cô đơn đi giữa dòng người ngược xuôi.

Cô đơn trong lúc nằm chơi
Cô đơn giữa lúc nói cười bô bô.
Cô đơn nhiều lúc ngu ngơ
Cô đơn nhiều lúc hững hờ bước chân.

Cô đơn trong mộng bình thường
Cô đơn vay nợ tình trường đời cho.
Cô đơn đong đếm âu lo
Cô đơn kệ xác,mặc cho phận mình.

Cô đơn nên chẳng si tình
Cô đơn nên cứ vô tình,vô tư.
Cô đơn đêm ủ trăng thu
Cô đơn nên thấy ngục tù muôn nơi.

Cô đơn hồn sống chơi vơi
Cô đơn xác yếu,chân tay vụng về.
Cô đơn đâu chốn đi về?
Cô đơn đông đến lạnh lòng cô đơn.

        ( H.Nguyên )

Biết!

Muốn phá chấp phải vơ vào nhiều chấp.
Chấp vào rồi,mới thấy dở hơi.
Muốn phá chấp phải hiểu trên cái chấp.
May mắn ra thấy ý nghĩa cuộc đời.

Đời là bước trên con đường đau khổ
Hết khóc cười,lại khóc,lại mơ.
Nếu muốn thoát ta chỉ còn có cách
Vẫn sống vui giữa lúc khóc, lúc cười.

Khóc thì dễ,học biết cười mới khó.
Cười trong lòng mới đúng nghĩa,đúng nơi.
Cười là khó ai bảo cười là dễ
Khóc với đời,cười trong lúc khóc rơi.

                  ( Phỗng )

Giữa đời

Đời là bóng tình sầu mây phủ.
Núi già buồn đứng dậy bước đi.
Ta vẫn cứ say trong mộng mị
Biết làm chi khi tỉnh giữa đời.

Con thuyền vẫn sóng trôi,chèo dạt.
Sông trên rừng,suối dưới biển khơi.
Ta vẫn cứ hai tay chèo,lội
Tít vòng quay,say lắc cuộc đời.

Đời là những con quay, sòng bạc
Chuyện được thua như nắng mưa trời.
Ta vẫn cứ mưa say trong nắng
Sống cuộc đời con bạc quay quay.

         ( M.Dũng )

Lãng đãng

Tình về lãng đãng bên kia núi
Ai đi tít tắp phía trùng khơi.
Ta vẫn lầm lũi trong cõi mộng
Hoàng hôn đuổi nắng dưới trời chiều.

Hồn vẫn ngồi im miền hoang vắng
Mây sầu du lãng phía chân xa.
Gió vẫn bước đi như vừa mộng
Sóng đời khoan nhịp vỗ bờ đau.

Tàu thời gian bò,leo lên núi.
Bỏ lại sau lưng quá khứ lùi.
Tình cũ phiêu diêu nơi mộng ảo
Đất còn hờ hững với trời cao.

           ( T.Từ )