Dối

Không thể biết những điều muốn biết
Vì loài người hay nói quẩn nói quanh.
Giữa sáng tối là một miền mộng mị
Giữa không gian là một chốn ta bà.

Người muốn biết những điều nói thật
Phải giả vờ,giả điếc,chẳng thèm nghe
Có như thế loài người mới nói
Còn muốn nghe người sẽ dối,sẽ vòng.

Sự thật thường không đi và chạy
Chỉ ngồi lì một chỗ đếm thời gian
Để trời đất nắng mưa phủ xuống
Chờ quên đi khai quật hiện hình.

Sự thật thường phũ phàng gây sốc
Nên loài người thường giấu rất lâu
Đến khi biết được ra sự thật
Đã nằm im trong nấm mộ già.

        (  Ốc Sên  )

Cứ đi

Ta đi giữa dòng người nhân thế
Với đường đời sỏi đá nắng chang chang.
Đời vẫn quay cây vẫn đứng xếp hàng
Nhỏ thương tiếc chút tình thương hệ luỵ.

Đời nhiều lắm những chông gai ,cạm bẫy
Những nhọc nhằn mây phủ trùng khơi
Ta vẫn cứ như con thuyền bươn trải
Biển bạc đầu sóng vỗ muôn nơi.

Mặc kệ nó,mặc kệ đời giông bão
Có hề chi ta vẫn cứ bước đi.
Dù ngày mai đất có rung trời sập
Một hạt bụi cùng vũ trụ tung bay.

         ( A.Đào )

Đích thực!

Có tình nào đẹp bằng như thế
Như tình yêu Thị Nở-Chí Phèo.
Một mối tình sáng trong như ngọc
Không vẩn đục,không một chút tính suy.

Tình như thế trên đời hiếm có!
Có tình nào trong trắng như kia?
Tình thường gắn những mĩ từ thước mực
Nhưng thực ra chỉ Mua-Bán với tình.

Tình không cân,không đếm,không đong
Không suy tính,không dùng lời phù phiếm
Nếu có chăng thêm tình người trong đó
Mới đáng gọi là hai chữ Tình Yêu!

           ( Cỏ Úa )

Hai đầu

Có những mối tình đi không trở lại
Có những mối tình trở lại trong tâm.
Lại có mối tình câm không biết nói
Có mối tình chỉ một mình mình thôi.

Tình có lúc giơ tay sờ nắm được
Có lúc tình vụt chạy như bay.
Tình có lúc hững hờ dừng lại
Tình ở lại,tình nợ tình vay.

Tình chỉ đẹp khi ta mơ tưởng
Tình thảm hại,tình rủ lòng thương.
Tình vẫn bước trên tình trường cạm bẫy
Hết nhọc nhằn lại thấy đơn côi.

Ta vẫn bước trên đường đời tình vậy
Có gì đâu khi tiễn biệt,chia ly.
Ta vẫn đứng giữa cây cầu nhân thế
Ngắm tình yêu được nối bởi hai đầu.

         ( H.Long )

Nàng thơ

Giá về ủ những hàng cây 
Trời mây đông đục sương mù vây quanh.
Bước chiều dưới phố lạnh tanh
Nhớ em đang ở phương nào xa xăm.
Thương ai cắt lá chăn tằm
Tằm ăn như rỗi rồi chẳng nhả tơ.
Đêm về đốt đuốc làm thơ
Thơ cũng chẳng nhả tơ đâu mất rồi.
Thôi đành hết đứng lại ngồi
Pha thêm ấm mới chén trà nhâm nhi.
Em đi thì mặc em đi
Ta đây lặng lẽ đi tìm nàng thơ.
Ngoài đời chẳng gặp,chẳng thơ
Ta đây sẽ gặp trong mơ cùng nàng.

          (M.Dũng )

Điếc đời

Có những điều ta không thể biết
Bởi vì ta u tối cái đầu.
Có những điều ta không muốn biết
Bởi biết rồi đầu sẽ dễ rơi.

Để hiểu biết để rồi không biết
Biết làm gì cho đứt nhọc hơi.
Biết,không biết đều không cần biết
Giữa cuộc đời ta cứ rong chơi.

Đời muốn hiểu người không cho hiểu
Hểu để rồi lại dễ chán nhau.
Hiểu mà vẫn như không muốn hiểu
Có khác chi chợ vãn cảnh chiều.

Giữa trời đất gió bay mù mịt
Cơn lốc đời xoay tít,cuồng quay
Vẫn đứng đó hai tay chới với
Với gió đời,hứng ánh sao rơi.

         ( N.Hoàng )

Tình là gì

Mỗi người gọi tình yêu một kiểu.
Tôi gọi tình trò Bịt mắt Bắt dê.
Mở mắt ra là tình vụt chạy mất
Bịt mắt vào tình chạy quẩn chạy quanh.

Tình là thế ,trò chơi Mèo vờn Chuột
Tình là mèo tôi là chuột nhắt thôi.
Tình muốn bắt,tình giơ tay ra bắt
Nhưng chỉ vờn để giỡn chuột ngã rơi.

Tình là thế,ai bảo tình đẹp nhất!
Tôi bảo tình,trò đuổi bắt nhọc hơi
Nếu ai vẫn yêu tình như nâng trứng
Còn riêng tôi sẽ đập nát tan tành.

               (V.Nương )