Vì loài người hay nói quẩn nói quanh.
Giữa sáng tối là một miền mộng mị
Giữa không gian là một chốn ta bà.
Phải giả vờ,giả điếc,chẳng thèm nghe
Có như thế loài người mới nói
Còn muốn nghe người sẽ dối,sẽ vòng.
Sự thật thường không đi và chạy
Chỉ ngồi lì một chỗ đếm thời gian
Để trời đất nắng mưa phủ xuống
Chờ quên đi khai quật hiện hình.
Sự thật thường phũ phàng gây sốc
Nên loài người thường giấu rất lâu
Đến khi biết được ra sự thật
Đã nằm im trong nấm mộ già.
( Ốc Sên )