
Người thi sĩ với cuộc đời bình lặng
Không ồn ào,không thích chỗ đông vui
Không thích những bon chen và háo bợm
Không thích khen hay suồng sã cuộc đời.
Người thi sĩ làm bạn cùng trang giấy
Lúc thì thầm,lúc cũng thích nhỏ to
Gửi vào đó những câu chuyện cổ tích
Của con người,của những nắng mưa rơi.
Người thi sĩ ngày ngày đều suy nghĩ
Về kiếp người ,về cuộc sống nhân sinh
Về nỗi nhớ,về nỗi buồn vô tận
Về khổ đau,về hạnh phúc cuộc đời.
Người thi sĩ bỗng trở thành độc sĩ
Chẳng có người sóng bước, dựa vai
Vẫn cứ sống với cuộc đời tĩnh lặng
Chẳng khóc than,cũng chẳng thích nói cười.
Người thi sĩ như sông,như núi
Như ngọn cỏ,như những bóng mây qua
Vẫn hiện hữu giữa đất trời bình dị
Một sinh linh nhỏ bé giữa cuộc đời.
( Phỗng )