..đến Vui!

Buồn như chó cắn mèo kêu
Buồn như ông lão trong lều chui ra..
Buồn khi ta phải sống xa
Buồn khi lũ trẻ mẹ già chờ mong

Buồn khi thân kiến cái ong
Buồn khi nghèo kiết cơm đong từng ngày
Buồn khi da cóc thân gày
Buồn khi gió thổi,mây bay về trời

Buồn khi chẳng được thảnh thơi
Buồn khi sinh được vịt giời-thiên nga
Buồn khi lũ quạ kêu la
Buồn khi ai đó phải ra đầu đình
Buồn khi hoạ đến với mình
Buồn khi ta phải giả thinh sự đời

Buồn khi hết đứng lại ngồi
Buồn khi sống phải cuộc đời lầm than
Buồn khi sương sớm chẳng tan
Buồn khi một lũ quần tham mặt dày

Buồn khi tao phải xa mày
Buồn khi tao phải đi vay từng hào
Buồn khi cứ phải hô vào
Buồn khi cứ phải tô màu đỏ đen

Buồn khi nấm chẳng lên men
Buồn khi sống phải bon chen với đời
Buồn khi bố mất qua đời
Buồn khi vợ bỏ,con rơi ngoài đường

Buồn khi gặp chuyện nhiễu nhương
Buồn khi chẳng có ai thương lấy mình
Buồn khi duyên lỡ-thất tình
Buồn khi đêm xuống một mình chờ ai

Buồn khi đúng phải nói sai
Buồn khi miệng kín hai tai cụp vào
Buồn khi cứ phải đón chào
Buồn khi cứ phải đi vào cửa sau

Buồn khi ai chẳng lấy nhau
Buồn khi ai lấy lại đau hai người
Buồn khi cứ tưởng hơn người
Buồn khi sống thế khác gì đười ươi

Buồn khi mới có đôi mươi
Buồn khi đã phải ra người thiên thu
Buồn khi sống chẳng biết tu
Buồn khi say đắm-âm u cuộc đời
Buồn khi sống ỉ trây lười
Buồn khi tẩm gửi cho đời phù du

Buồn khi cú hoá chim cu
Buồn khi trọc phú học sang về làng
Buồn khi cứ phải nói ra
Buồn khi chẳng nói ngậm mồm thì hơn

Buồn khi đèo dốc đường trơn
Buồn khi ta vượt chẳng hơn được mình
Buồn khi sao cứ đa tình
Buồn khi sao chẳng cho mình thuỷ chung

Buồn khi nghĩ mãi mông lung
Buồn khi chẳng có ai chung cùng lòng
Buồn khi nhớ để mà mong
Buồn khi nhớ đó,nhọc lòng người ơi

Buồn khi tình rách tả tơi
Buồn khi hồn cứ chơi vơi chân trời
Buồn khi ta sống với đời
Buồn khi đời chẳng cho đời với ta

         

giá trị

Mọi cái đều được đo bằng giá trị
Bằng vật chất hoặc thể tinh thần
Con người cũng lấy thước đo giá trị
Đo cho mình trong chốn nhân gian

Có người đo bằng nhà cao cửa rộng
Tiền có nhiều tài sản muôn nơi
Có người đo bằng đồng lương tháng lĩnh
Có người đo bằng vợ đẹp con khôn

Nhà khoa học đo bằng công trình sáng tạo
Làm nghệ thuật đo bằng tác phẩm ra
Nhà văn hoá đo bằng phương lối sống
Người chẳng đo cho bèo dạt theo dòng

Để cuộc sống trên đời có giá trị
Mỗi người chọn cho mình một cách riêng

       

yêu ?

Yêu mà Cho là yêu hạnh phúc
Vừa nhẹ mình người lại cám ơn
Yêu Đòi hỏi là yêu đau khổ
Người phải cho mình chẳng thấy vừa

Tình yêu cũng có nhiều cách nhận
Người biết Cho đâu có âu lo
Ngưòi được nhận lòng luôn mừng tỏ
Chẳng ai lo tính toán so bì

Yêu Đòi hỏi đòi rồi đòi nữa
Chẳng bao giờ cho đủ lòng tham
Người Đòi lắm tấm lòng vị kỷ
Tình nào vừa tình sẽ bước đi

Để học Yêu phải soi mình trước
Xem mình thuộc cái loại yêu gì
Rồi cứ thế vác tiền ra chợ
Mua con tình để mà được yêu

   

giới tính

Anh cứ thích em không là con gái
Không phải yêu không phải nịnh em hoài
Nếu em là đàn ông đích thực
Anh sẽ là gã đàn ông Gay

Anh lại thích em mãi là con gái
Để tối về dựa mái tóc vào vai
Để anh  nói lời yêu thương dịu ngọt
Nhịp âm dương hoà cùng đất trời

Anh lại thích em gái chẳng phải gái
Chẳng cần trai chỉ thích đàn bà thôi
Anh sẽ là  Lessbien cùng em vậy
Để tình yêu mãi mãi ở trên đời

Nếu em lại vừa thích trai thích gái
Anh sẽ chuyển giới tính cùng em
Anh sẽ là chàng trai Bi-Sex
Để anh cùng em vẫn sóng đôi

           

đôi mắt

Chợt có lúc nghĩ mình không có mắt
Thì đêm đen sẽ phủ kín bao trùm
Và phía trước là hang sâu hun hút
Tất cả là một màn đêm thẳm sâu

Nhờ có mắt mà trời cao lồng lộng
Vạn vật luôn rộn rã những hoan ca
Mọi sự sống đều giơ tay mừng rỡ
Cả đất trời là một bức tranh thơ

Nhờ có mắt hồn ta nơi cửa rộng
Lòng thênh thang cho gió mát đi vào
Để ta thấy yêu đời yêu người mãi
Đôi mắt người một cái ca mê ra

Nếu ngày mai mà ta không còn mắt
Chắc tôi là người sẽ rụng tim thôi

     

phượt

Ngày tết có nhiều người thích Phượt.
Sống ngược dòng so với đám đông
Cứ tết đến là vác thân lên núi
Chỉ hoan ca với cỏ lá hoa rừng

Người lại Phượt vượt qua đường biên giới
Đi tới Lào,tới Căm Phu Chia
Ở nơi đó chưa vào mùa ăn tết
Để nhàn thân vừa tránh tiếng ồn ào

Còn mấy ông nhà thơ cũng thích Phượt
Cho hồn mình về một cõi bao la
Có ông lại cũng vượt đường biên giới
Để lên chơi trăng gió với trời xa

Còn có người Phượt luôn ra biển rộng
Chỉ một mình trên một chiếc thuyền nan
Thích bão tố thích muôn ngàn sóng vỗ
Cảm giác mạnh xem sóng đánh thây tan

Phượt là phải ngược đời ngược kiểu
Mới được coi là có cách Phượt hay


   

nho nhỏ

Tôi thường thích những cái gì nho nhỏ
Như bàn tay trẻ nhỏ trong nôi
Như tia nắng khi mặt trời lặn xuống
Như nụ cười e ấp trốn trên môi

Những chiếc lá giơ tay trong nắng gọi
Những lá cỏ bé như chiếc cặp ngôi
Những bông lúa vàng trên cánh đồng rộng
Ngọn gió con ve vuốt bên dáng người

Một cánh chim lạc bầy trong chiều rộng
Một bóng nhỏ ngồi bên dòng sông trôi
Một cánh bèo bồng bềnh trên mặt nước
Một con thuyền nan đứng bên kia sông

Một tiếng nói nhẹ êm bên chăn gối
Một nỗi buồn nho nhỏ lúc chia xa
Một chiếc lá vàng rơi trong chiều hạ
Một tiếng đò nhè nhẹ:đò ơi!

Những cái nhỏ thường dễ thương đáng vậy
Vừa nhẹ nhàng lại vừa mong manh
Ta cứ muốn nâng tay ta ra đỡ
Sợ rung cây giọt sương vỡ tan tành