thu nắng

thu buồn vàng lá
xuân đến một ngày
mộng mơ đôi tay
tóc vờn trễ nải

đêm về thảng thốt
lời ru ngàn mây
một vùng chan chứa
nhịp vui dồn tay

nhạc xuân màu xám
chơi vơi dòng đời
giấc mộng đêm sáng
cuộc tình nổi trôi

hoang sơ đêm mộng
rưng rưng rừng về
dòng sông ước mong
đón từng cơn sóng

chiều ra hong nắng
ngan ngát hương chờ
một vùng gió thơ
cánh diều gặp gỡ

hương xuân thu nắng
chập chờn áng thơ

 

phúc âm

tìm trăng sao nhóm lửa
giáng sinh giữa đời em
chân dung Chúa hài đồng
em là cây thập tự

đêm ngàn năm mắt lệ
mặt trời soi giá băng
dung thân nơi thống khổ
lang thang phương tật nguyền

cuộc đời toàn ảo mộng
hoan lạc vang tiếng cười
sầu xây thành chất ngất
con tàu vật vã trôi

xích lại đời bên em
con đường chia hai ngả
giáng sinh buồn rời rã
ngủ đông hồn thánh ca

sợ quên tiếng loài người
khi cựa mình thức dậy
chân dung bùng lửa sáng
dìu dặt phúc âm ta

 

hoa trôi

gió vàng nhạt nắng
thổn thức biển lòng
nỗi niềm rừng hoang
sóng tràn cát lở

tình thơ lai láng
lăn ngụp đêm thâu
mây vẩn trên đầu
vần thơ trầm đọng

gửi người trong mộng
ngàn sao trăng vàng
đêm về mênh mang
ngẩn ngơ hồn nổi

chiều trên bãi vắng
biển lạnh sóng tê
thương nhớ đi về
tiếng côi thầm gọi

một đóa hoa nắng
trôi trên dòng đời

 

bến sông

cánh đồng hoang dại
đam mê chất chồng
đêm về một bóng
hồn ngồi bến sông

trái tim kỳ vĩ
mộng mị tơ lòng
dập vùi ước mong
tắm trời gió lộng

từng đàn con sóng
tung tăng ra khơi
muôn ánh sao trời
lời ca biển cả

thăng hoa muôn giấc
ngất ngây tình quê
rung động vỗ về
sóng trào nhịp đập

cánh đồng thật rộng
ngọt ngào gió quê
mây trắng trên đê
thủy tinh nắng chiếu

qua miền trời đất
dư âm dòng sông

   

khóc chi tàn nước mắt

giọt nước mắt muộn màng
xô vỡ bờ cát nổi
thương nhau đời lận đận
hồn về nơi thánh đường

chiều rơi nắng vàng chín
huyền thoại đâu địa đàng
con mắt sầu khắc khoải
nước mắt nào nguôi ngoai

chuyện tình yêu luyến ái
vạn liên khúc vương sầu
nắng mưa ai từng trải
buồn vui cơn gió dài

khóc chi tàn nước mắt
hạnh phúc nào ai chan

   

giọt sương bay

khối tình hình chữ nhật
nằm đáy con tim gầy
sóng đánh chìm nỗi nhớ
yêu thương lìa bàn tay

đêm ôm ấp lạnh lùng
sao đầy vơi đứng cửa
thánh ca hồn cây lá
mịt mù phương trời xa

nụ hôn chan đẫm lệ
lời kinh Chúa phai màu
cung đàn đêm trăng gió
thăm thẳm hoa tuyết rơi

đêm thềm hoa sương đọng
vỡ mộng vàng tình trôi
miền cay đắng cát bồi
tim trào dâng bão nổi

đêm chờ trăng đến gọi
hoa tàn giọt sương bay

 

ôm mơ

sông trong nước biếc
dào dạt đôi bờ
mộng ảo ngu ngơ
mắt tràn môi lệ

ngào ngạt hương khói
vời vợi sao khuê
sầu hận cận kề
đầy vơi một thuở

nhạc tình viễn xứ
yêu thương hữu hình
một chút tâm linh
lung linh dịu ngọt

trăng ngàn tỏa sáng
rung rinh cánh đào
hồng sắc đem trao
ruộng nương dệt mộng

lũy tre khóm trúc
miệt mài nắng mưa
sóng vẫn vỗ về
dâng triều lồng lộng

buổi chiều ngồi ngóng
dòng sông ôm mơ