cái chết vu vơ

sương chiều
cái chết vu vơ
bức tường vôi loang lổ
kinh thành
gốc si già cổ kính
mãi mồ côi tình yêu
làn da mốc bóng hình cổ thụ
mưa trong mắt
hút mọng bầu trời
ngổn ngang thân mến trong veo nắng
ẩm thấp
giãi bày tâm sự
vội vàng nấp vào nhau
tiếng cười như gió lùa bên suối
tri kỷ
trăng lác đác
trần trụi thiên nhiên
ngỡ mình hồn nhiên như cây cỏ
ánh điện
người dưng qua ngõ
thời chiến tranh ở rừng
ngẩng mặt nhìn trời đêm h
oang vỡ
phăng phắc
giật mình vầng trăng
linh thiêng tình nghĩa
nắng trong mưa

nắng hoa hiên

dừng lại
buồn bã sắc màu
trăng rơi nhành liễu
mưa sầu bay ngang
khoảnh khắc
mùa thu chết
hồn thức tiếng gió đêm
phù du giọt nắng ngoài sân rơi sầu
men gió
bờ quê hương
xây thiên đường tình ca nhạc
mộng tưởng
chật vật nhớ thương
ngả mình trên ngọn sóng
hờn dỗi
mặt trời nghẹn lời
hy vọng bằng tình yêu dang dở
ngược xuôi cánh gió
chênh chao dòng sông thơ
mùa xuân hoa bướm xa vời vợi
cắt đôi nhịp thở
mong manh sợi tóc xanh
trái tim khô nụ hôn xưa gìn giữ
tình ảo
năm tháng vươn dài
yêu là dại khờ chung thủy
muôn năm thượng đế
nắng hoa hiên


bàn tay cứu rỗi

ý niệm thời gian
ngỡ trăm năm suối cạn
khô khan vùng cát trắng
những ảo vọng sương mù
nước mắt
mùa thu bình thản
đắm đuối mềm lòng
đời còn nhiều say đắm
ngập ngừng
tan rồi giấc mộng
thơ thẩn gót hài không gian
xuân lay giấc thắm tươi muôn sắc
người và tôi
chập chờn bướm mộng
niềm đau vỡ đá
phiêu lãng chân trời
lặng lẽ nỗi sầu buồn trăm mảnh
lênh đênh
hư hao cuộc tình
chấp chới hồn xuyên quá khứ
trong đôi mắt
dịu dàng con suối
Paris đang chờ bàn tay cứu rỗi
đêm dần trôi

nhạc cành sa

thót buồn
mênh mông nỗi nhớ
dòng đời cuộn bể dâu
trái tim mỏng mảnh giọt nước mắt
tay lạnh
thềm vui khuya khoắt
những mơ ước ngược xuôi
những biển chiều ngoằn ngoèo cuộc sống
biết mình đang khóc
buồn vui vụng dại mầm thơ
đêm trong vắt nghe dã quỳ trở dậy
người dưng
thương nhau mấy lần
xa xăm cuối trời tưởng câu thơ gẫy
biển nhạt
cơn sầu trĩu nặng
lẳng lặng rực nắng che đầu
đất trời phân chia nỗi nhớ
lạc bước
mùa xuân gọi non sông
tưng bừng từng con nắng dọi
ước mơ cuộn tròn
bóng tối
nhạc cành sa

dù chỉ là mơ

đời buồn
muộn màng cỏ úa
mỗi ngày
nước mắt vỡ trên mi
trái tim heo hắt khô dần nhựa
chuyện tâm tình chôn dưới mộ sâu
lang thang
bọt bèo xô ghềnh nước
đại dương giơ tay ngỡ như đùa
không yêu nữa con tim khép cửa
mong đợi gì hàn gắn vết xưa
hư ảo
bờ môi loang vỡ
cội nguồn
nuôi mộng quê hương
hoàng hôn bước xuống buồn con mắt
biển vắng
thăm thẳm một đại dương
cánh đồng tâm linh dòng sông cạn
có một ngày
sông thương dâng đầy ắp
thơ tình lãng mạn đời nhau
cơn bão lòng xô cuộc đời hai ngả
thoang thoảng phong ba
bay qua vùng đất lạ
dù chỉ là mơ
vương vãi gió đôi bờ

thoáng mơ

nửa phương
nắng lạnh chốn ven đường
hoa nở hoàng hôn trong mắt
thơ vỡ trên cây mặt trời
chiều quay quắt bóng mây
thoáng mơ
đợi nhau trong cõi nhớ
mới gặp mà sao dám ước mơ
hoa trinh môi trong vóc gầy nở muộn
duyên hờn
sỏi đá dựa lưng
hồn loang vỡ trên tay lữ thứ
ngày mưa trên sông
đong thương nhớ bằng từng hơi thở
cô đơn
vần thơ tàn phế
mưa trút xuống đời nhau
xin chớ trách mùa thu tàn tạ
giã từ
chiếc lá khóc cuối trời
phận mỏng dầy mây bay hờn tủi
xanh xanh bờ mây
nhớ quá ngày vui trên sóng
ngắm vầng trăng đôi bờ nguyệt khuyết
nét vẽ
giấy đa tình
tiếng đàn lỗi trăm năm cung nhạc
thăng trầm nhịp tim
một nốt bẻ đôi câu hát
sóng tâm linh

hư ảo cuộc đời

nắng gấp
thung lũng sâu
những đỉnh sầu
chấp chới cánh diều hoài niệm
niềm thương tiếc
thu bồi hồi khuất bóng ai
cung khuyết điệu ngẩn ngơ nhịp hát
mộng vỡ
tháng năm trồi sụt
nỗi buồn vấp ngã cơn mê
giấc mơ lớn phủ dầy con tim nhỏ
lãng đãng gió chiều
bước phiêu bồng còn đó
mù lòa giọt sương
hạnh phúc chật hẹp như lòng huyệt
mặt trời
chiếu đức ân Thiên Chúa
những lời ca thành thật
giấc mơ yêu
lá cành vẫy gọi
những vì sao chớp mắt hiền thơ
đượm nắng về đươm hồng đôi má
đam mê
cảm xúc thêm mới lạ
những ngọn đuốc diệu kỳ
mãi mãi vàng son ân nghĩa
kỷ niệm
lời yêu cũ lên ngôi
men hư ảo cuộc đời
vỡ áo