nửa đời hương bướm

thuyền trôi
gió lênh đênh ngày dài
bữa tiệc phàm phu hai tay ôm vũ trụ
chân hứng
mò trăng nơi suối bạc
nỗi khát khao năm tháng ru mê
xốn xang
sông nước thoáng men say
rèm nhớ đìu hiu mong manh nắng
mưa độc hành
vần trăng vần điệu
suy nghĩ nở hoa
sương tứ phía lòng người hoang đảo
hương cúc
xôn xao vò rượu
âm thầm chiêm bao
một dĩ vãng tràn thơ đẫm lệ
bướm vàng
nâng niu cánh nắng
nụ cười tan tác phấn son
chim xanh thôi hót vườn tâm sự
trả ta sông núi
chơ vơ khoảng trời
hợp tan mảnh phù vân thế kỷ
thơ dệt
suy nghĩ tung bay
tự vô tận đến ngàn năm ánh sáng
chết nửa vời
ngọn gió im hơi thở
tim gõ nhịp thời gian


xõa tóc xuống đời

ru tình
mùa thu đi mất
đêm hoài niệm chơi vơi
cung khuyết điệu lỡ làng nghiêng ngả
bước chân vào mộng
đắm say dịu dàng
mơ về quá khứ thời êm ái
trái ngang
nghẹn ngào dòng sông mẹ
nỗi buồn nuôi cơn mưa
tình cũ hững hờ đi qua cửa
bơ vơ
lạc vận cuộc đời
những hoang vắng trải dài trong ký ức
cõi mơ
xõa tóc xuống đời
vần thơ quấn quýt tiếng lòng tơ rung
áo trắng
ngọc ngà môi mọng
tuyết phủ bờ vai
đón nhạc xuân về bên suối mộng
lang thang ký ức
giấc mơ hồng thiên thai
mùa sám hối tiếng em cười
ríu rít chim oanh lay giấc mộng
gió êm
dòng sông lặng lẽ
máu chảy bờ tim
lấp lánh chập chờn ảo ảnh
thu đang bay

bến nhớ

trăng tuyết xứ
mảnh hồn lưu lạc
bồng bềnh quê hương
cơn mưa dông nối nhịp câu Âu Á
tia nắng quét
chập chờn bến mộng
giữa hư không
cái lạnh tha hương cứ chất chồng
tóc xanh
mắt trùng khơi tâm sự
thăng trầm cay đắng ngọt bùi
tiếng duyên
neo thuyền trên bến
giọt cầm ca bồng bế đầu non
hoang vu
cành thơ gầy guộc
trăng mờ ảo trái tim ngục tù
khao khát
mặt trời mờ nhat
mưa gió chợt lên ngôi
nỗi nhớ mùa thu trong vắt
năm tháng
giấc mơ xiêu
cánh cung nặng trĩu giáo điều
mũi tên tình yêu mộng mị
gom kỷ niệm
biển xanh nhàu nát cô liêu
bến nhớ

mộng kiếp duyên

hoa bướm
mong manh nắng lụa
nỗi buồn lưu luyến buổi sơ khai
ngập ngừng
thuở ái ân êm ái
sâù yêu nối nhịp
tơ chùng bóng xa
nhớ thương
nửa bạc mái đầu
Chiêu Quân-Tư Mã nét nhàu tà huân
giản dị
trong veo tiếng nhạc
hương thơm chạm vào nhau
gió thì thào trăng nằm trên ngõ
hóng mát
đường thùy dương tha thướt
lãng tử trên lầu mỹ nhân
rượu trắng uống đất trời không chắp vá
nắng đi
người kiếp duyên trong mộng
ngâm ánh trăng trắng xóa một dòng sông
mơ duyên
ngọn nguồn lưu luyến
thơm nghĩ suy

dìu dịu bầu trời

suối bạc
xuân khoác áo nhung
nắng về bên xa miền tuyết trắng
ân tình dạ khúc
bài ca hạnh ngộ
mùi phấn thơm nụ hôn
nửa hoài vọng nửa say chờ đợi
dưới giàn
hoa thiên lý
trăng sao gác đất trời
bâng khuâng ngõ trúc đào tình tự
đường vào tình sử
duyên phượng hoa
chiêm bao chớp hàng mi hiền dịu
chở mộng
đa tình ong bướm
ấm áp một hành tinh
mặc trái đất tan trong mộng ảo
nắng
những đóa hoa xích đạo
những chiến thuyền vượt bến
nghìn năm tiễn nhau đi
quá khứ chảy dài trên mặt biển
đôi hồn
dìu nhau trong giấc mộng
nét chữ trập trùng núi sông
cung đàn hoài vọng
lệ hoa niên
không gian thắm u huyền sông biển
dìu dịu bầu trời
gió tha hương quyến rũ
mộng đoàn viên




cái chết vu vơ

sương chiều
cái chết vu vơ
bức tường vôi loang lổ
kinh thành
gốc si già cổ kính
mãi mồ côi tình yêu
làn da mốc bóng hình cổ thụ
mưa trong mắt
hút mọng bầu trời
ngổn ngang thân mến trong veo nắng
ẩm thấp
giãi bày tâm sự
vội vàng nấp vào nhau
tiếng cười như gió lùa bên suối
tri kỷ
trăng lác đác
trần trụi thiên nhiên
ngỡ mình hồn nhiên như cây cỏ
ánh điện
người dưng qua ngõ
thời chiến tranh ở rừng
ngẩng mặt nhìn trời đêm h
oang vỡ
phăng phắc
giật mình vầng trăng
linh thiêng tình nghĩa
nắng trong mưa

nắng hoa hiên

dừng lại
buồn bã sắc màu
trăng rơi nhành liễu
mưa sầu bay ngang
khoảnh khắc
mùa thu chết
hồn thức tiếng gió đêm
phù du giọt nắng ngoài sân rơi sầu
men gió
bờ quê hương
xây thiên đường tình ca nhạc
mộng tưởng
chật vật nhớ thương
ngả mình trên ngọn sóng
hờn dỗi
mặt trời nghẹn lời
hy vọng bằng tình yêu dang dở
ngược xuôi cánh gió
chênh chao dòng sông thơ
mùa xuân hoa bướm xa vời vợi
cắt đôi nhịp thở
mong manh sợi tóc xanh
trái tim khô nụ hôn xưa gìn giữ
tình ảo
năm tháng vươn dài
yêu là dại khờ chung thủy
muôn năm thượng đế
nắng hoa hiên