hoang dã

chiều thu
chiếc lá níu cành
ai để thời gian vương vãi
cỏ hoang
quá khứ đâm chồi
khoảng hư vô thơ làn gió nhẹ
giấc hoàng hôn
mặt trời chạng vạng
những khao khát ham thèm
dịu dàng chìm trong đêm tối
se nắng
mặt trời bí hiểm
những nụ cười hồn nhiên
ngọn gió sang thu trong vắt
long lanh cỏ lạ
lòng vui trang giấy vỡ
suối trắng mây hoang rừng hoa nở
dễ quá
yêu mà ghét đấy
lòng nhè nhẹ thi sĩ mò trăng
trái tim non vỡ làm trăm mảnh
chén say
đốt hương yêu kỳ dị
cồn cào nhớ trăng
hoang dã

mắt trăng

gió thoảng
nhịp chèo khua trăng vỡ
những rung cảm dịu dàng
phơ phất heo may quện lá
xe thời gian dòng sông thơ say
vật vã
đêm dài vô tận
thành phố mưa bay niềm vui rối bời
ưu phiền mặt trời hồng lên dốc
chiều ru
bài thơ đi về phía biển
tóc em xanh hàng liễu
đêm vũ trụ mịt mù
phiền muộn trần gian hồng thủy
trong vắt
cỏ tình yêu vĩ đại
thủy chiều dâng dấu son tình ái
thơ ngồi ôm mộng thời gian
đêm vỡ phiên khúc tình nhân cũ
đốt trăng
dòng sông úa
chim bay qua ngày rộng
ngập ngừng bước chân
đường mây trắng sợi tơ hy vọng
ngày vui
chìm nổi bóng hư không
chim phiêu bồng năm tháng
mắt trăng


nốt trầm

hoa tím
trăng treo nửa mảnh
một mình tắm cô đơn
hành khất dư thừa
niềm đau làm nên sức mạnh
trời úa
gặp nhau định mệnh
sắc màu
những dòng nước mắt
giọt sương thầm lặng trong đêm
thủy tinh xót nốt trầm trong suốt
cành khuya
lận đận sương mù
trăng treo gối trời thu ảo vọng
hành khất
giật mình gian dối
tim hồng khép chặt từ đây
bằng lăng tím góc trời mùa hạ
đánh mất
vết loang suy nghĩ
vá víu tiếng thở dài
đâu là khúc ngày xưa dào dạt
tri ân tình ái
nước mắt nở ngàn hoa

mơ hồ giọt sương

nẻo đường vất vả
giọt sương mồ côi
từng cơn gió lạ
nẩy lộc đâm chồi

sông ngàn tím ngắt
bịn rịn mạch ngầm
ngẩn ngơ trôi dạt
thơm hồng cánh thơ

sóng nào về biển
sông nào nhớ rừng
qua từng cơn lũ
đau mòn lời ru

sắc thanh mòn mỏi
nhựa khô diêu bông
gió gầy xơ xác
cây trổ nụ hồng

rót vào kỷ niệm
nâng chén đầy vơi
trăng xưa còn tỏ
đá mòn sông say

thì thầm cầu nguyện
chạm gió vào tay
vui mùa biển biếc
từng sợi khói bay

long lanh nắng rọi
giọt sương mơ hồ

bồng bềnh con sóng

trời hồng
bồng bềnh cơn sóng động
ru một mình
tiềm thức tự miền say
đơn lẻ bàn tay
thơ thôi dệt mộng
hờn dỗi bước qua đường nhìn giọt nắng bay
mùa thu đi
cho ta nhiều nỗi nhớ
chiếc lá vàng trên dòng sông xanh
giấc mơ chiều
suối sông vụn vỡ
ai gắn mảnh trời hồng
ký ức ngày xưa đâu là điểm tựa
vũ khúc chiều mê say
đưa mây về trước gió
vĩnh cửu vô thường
thiên đường chỉ là ảo vọng
vuốt tóc
hồi sinh sự sống
những ngọt ngào tình yêu
sóng bình yên tĩnh lặng
yếu mềm
mong manh tuyệt diệu
nửa hồn thơ bỗng gặp nửa mơ
cơn mưa hoang mối tình đầu bỡ ngỡ
chiều ru
mộng vỗ đôi bờ
nắng chảy
xanh xao hoàng hôn

tim gió

thắp đèn
dầu khô bấc lụi
soi tỏ trăng sao
đêm đen rình rập
khuyết gầy
trần ai mưa nắng
vết thương mặt trời
bóng đêm hùng vĩ
cô đơn tuyệt đỉnh sương mù
trăng sao tắt cuộc đời buông dấu lặng
giao thời
nỗi buồn vương sợi tóc
gom kỷ niệm làm đời
cúc đại ngàn ảo vọng
qua bãi sông
một mình là gió
trò chơi năm tháng đi qua
gió tung lời hứa
lay động khoảng trời bình yên
nụ cười
tiễn nỗi buồn xơ xác
ngõ vắng
buồng tim trống rỗng
rón rén chạm hồn nhau
đêm
cơn vọng tưởng quê nhà
ngẩng mặt hứng trời sương khuya  lạnh
mơ hoang

mới hay

trăng nửa mảnh
nửa hồn hoang dại
ngọn gió trên ngàn rong ruổi bốn phương
nắng vỡ
tim người tan nát
suy nghĩ liêu xiêu gió vỗ bờ
bể dâu
bất trắc cuộc đời
hạnh phúc lứa đôi xa hoài khoảng cách
cho người
con chữ vụng về bất lực
gầy guộc quạnh hiu
rung cảm
đêm đón trăng lên
những tròn khuyết hụt hẫng
giọt ân tình mưa rót những mầm xanh
khi đen trắng là những điều khó hiểu
khoảng cách
ở một nơi nào đó
vô vàn yêu thương
những suy nghĩ bước theo hình ánh sáng
lắng đọng
ôm nắng mưa tưởng bớt những cơn sầu
chợt chiều xuống mới hay mình khờ khạo
sương trên lá
khoảng lặng mênh mông