cỏ nhàu

thu tàn đông tiễn
phơ phất heo may
tơ vàng nhuộm cỏ
thơm mùi mưa bay

suối nguồn chưa cạn
hồn bạc mái đầu
lá vàng rơi mộng
đêm khóc tình ngâu

trái ngang buộc lại
sớt chia vội vàng
vọng chuông lầu các
thơ lạnh mấy câu

phù du cay nghiệt
ngoài sân  rơi hồn
ngập sầu lệ đổ
mây buồn giăng khơi

hoa tàn héo ngọn
nắng trĩu bờ cong
cỏ nhàu ngọt đắng
kiếp người long đong

nửa hồn trở dậy
không gian ngủ ngày
đôi dòng thơ ghép
mắt người mưa bay

gió êm kỷ niệm
gọi tên đá vàng

giọt sinh tồn

xuân lời ru
giọt sinh tồn
khóe mắt làn môi mềm như gió
phớt nhẹ
đêm nồng nàn hơi thở
cơn sóng gợn nét dỗi hờn
giấc mộng hạt sương choàng tỉnh
tia nắng mới
ngàn hoa nghiêng nghiêng tà áo
ru cho nửa giấc mơ hồ
xanh mãi vòng tay vũ trụ
lời cho phố
trái tim hững hờ yêu
chiếc lá mùa thiu đẫm lệ
thềm mộng
từng giọt buồn khe khẽ
vô vọng cô đơn
loang tím màu xanh hơi thở
vàng phai
u hoài đêm trở mộng
loay hoay cuộc sống
đánh rớt tinh thần
gió lùa xoay nỗi buồn trần trụi
giấu vào thơ
cánh cửa lòng khép lại
cay cay hạt nắng
gió cuối thu


ai say hư ảo

áo len
đan dọc cuộc đời
thoáng giấc mộng hình bóng ai hư ảo
lang thang mưa bão
dội vào tim cơn sóng say
chợt nỗi buồn trở nên cuồng bạo
giọt ý tưởng
nụ cười bí hiểm
cái nhìn âu yếm khát thèm
thoang thoảng hồn nhiên trời rạng sáng
tiếng gió qua
giấc mơ hoa chở thành nàng tiên cá
trấn động hoa thiêng
tiếng gào thét bình minh văng vẳng
xuôi hướng mặt trời
mùa đông thầm lặng
chuyến tàu trăn trở những khát thèm năm tháng
khoảng suy tư heo hút
trơ trụi quá khứ
lấp đầy lối đi hoang
cơn gió mùa đông hư hoảng
thanh thanh buổi chiều
ngọt ngào trái tim mỏng mảnh
rất kênh kiệu chẳng hề khách sáo
nét đẹp thăng hoa
êm ái 
trái tim non rớm máu
muôn mảnh khóc òa
lòng thi sĩ mềm như lụa vải
văng vẳng khúc nhạc tình 
ngông nghênh cánh sóng
cõi hư không

tóc thương một thuở

úa tàn
chơ vơ hồn đá
ba mươi năm lẻ cuồng xoay
giấc mộng vô thường chật chội
nguyệt khuyết
trăm năm dâu bể
sao khuya run rẩy ngân hà
đắm chìm trần gian ngọt đắng
đôi bờ phủ tóc
làn da trắng thơ ngây
đong thương nhớ bắng từng hơi thở
xứ lạ quê người
một góc buồn tàn ác
nỗi niềm biển dâng
vần thơ phế vào từng ngăn phổi
tháng tư
cơm vo bằng lệ
dòng nước cạn tan hoang vách đá
mây giăng nỗi nhớ
kiếp xa xôi
thắp dùm nhau mắt môi ngồi đợi
tượng đá hóa mòn
sầu treo cánh hạc
mưa mềm nỗi đau
giọt dỗi hờn bóng trôi lờ lững
tóc ướt
bài thơ cũ
bờ môi
ngập kín hồn thơ

say mộng

mây vờn
gái xuân thì mê mải
tiếng sáo diều nâng ngọn thủy triều dâng
giọt bâng khuâng
sương phá mây hồng
gặt cái nhớ mà lòng phai nhạt
trêu người
bài ca hong trời đất
vỡ vụn không gian
xuân thức nâng gối sầu trong mộng
nhạt màu sắc
bậc thềm xuân lồng lộng
kẻ yêu dừng vũ trụ nhiệm màu
mời xuân đến chắp tình nhân phiêu bạt
bàn tay
vỗ về nắng ấm
chới với cánh chim
bao dung ngượng ngùng sôi nổi
biển gọi
rối bời tội lỗi
hơi thở đa đoan
cơn gió lên ngàn mây che khuất
con đê
sóng dâng hào sảng
ngập ngừng yêu tương tư rối bời
mớ bòng bong
nhủ lòng ai thức giấc
mênh mông lời ru

viển vông miền ảo vọng

đời phù du
nước mắt rơi trong đêm tối
cái tát vô tình
thấm thía đêm thâu
thời gian
những bước chân cay nghiệt
nắng trên bờ mưa lất phất sẻ chia
tiếng gió nhẹ
viển vông miền ảo vọng
những nghĩ suy lơ đễnh cuộc đời
ngẩn ngơ giữa dòng đời hai mặt
ngọn gió ngoài hiên mong đợi giấc mơ
lẳng lặng
hành trang mùa hạ trắng
chiều
ưu ái nụ hôn vờ
thành phố ngủ quên
con đường phẳng lặng
mênh mông cổ tích vần thơ
chơi vơi
cát bụi lạc lõng
con sóng cuộn giấc mơ
chiếc lá vàng rơi rơi hoài cổ
đánh mất
nỗi buồn rung nhẹ
từng khoảnh khắc trêu đùa
hồn chạm nhau buổi sáng
rải hạt nhớ mong


trăng xa

ngập ngừng thu
hồn non ly tán
phơi phới đất trời sắc giao duyên
tha hương
thu liễm sầu muôn dặm
nặng tình cơn ấm lạnh đầy vơi
ngàn thiêng
hoang đàng cung man dại
lưu viễn bao mùa ẩn điền viên
sánh nguyệt
ngẩn ngơ rượu ấm
cành nam thổn thức gọi ngàn thương
tàn canh
trăng gầy heo hắt nụ
bọt thời gian níu bước cuộc đời
ngọn đuốc
sợi tóc vui mệt mỏi
góc đồi hoang canh cánh gió lay
thượng huyền
trăng thâu tách bến
giấc ngủ mong manh hiu hắt đông
tâm vọng
kỷ niệm treo mắc áo
giữa buồm trăng rờn rợn ngóng trông
hồn rộng
thôn nghèo trở mộng
tóc bạc hao mòn mẹ quê hương