đêm hoàng lan

đêm khuya
đơn sơ suy nghĩ
thời gian đếm bằng giọt lệ
khắc khoải
không gian là tủ sắt
yêu thương hẹn hò tít xa
dưới bến thuyền
con sóng cong
khôn ngoan hai bờ nhật nguyệt
giũ sạch giấc mơ
cho đời tỉnh ngộ đêm trinh trắng
tóc bạc
chuỗi đời đạm bạc
giữa con thuyền
những giọt nước đắm vùng tưởng tượng
thanh tao trí nhớ
nụ cười thắm bình minh
đóng chặt cửa giận hờn mưa xổ
dệt thơ
không gian ngửa mặt
chói mắt thế nhân
hồn trinh nữ đắp chăn năm tháng
chuyển mình
nghe hiu hiu hò hẹn
tiếng cười vang mây
đêm mưa thuyền đợi khách
thức dậy hoàng lan





nhổ neo nụ cười

cỏ ngoan
xuân vương đầy ngõ
tình là cánh chim
sông trắng bóng sương mù
trên trời cao nửa vầng trăng khuất nẻo
rẽ lối
hơi thở đong tình người
chuyện hờn ghen một vùng mây trắng
đêm hùng vĩ
giọt thời gian mộng mị
những phím tơ chùng
lấp lánh mắt đen thoảng niềm thương nhớ
tâm sự
lời yêu đắm đuối
những nụ cười hình sin
nơi xum họp trăng sao tình ái
van nài tuổi trẻ
cầu hôn tuổi lăm mưoi
sắc phong cho vũng đời lầy lội
bế giấc mơ
nựng nịu dại khờ
trái tim say sóng mở toang cửa
yêu là biện hộ
nhịp đàn bốn phương



hoa trần tục

mưa sớm
bóng chiều không ngự
men nồng không say
hồn khép nép chơi voi ong bướm
thiếu nữ
mười phương trần tục
hoa cỏ điệu đà
mười dặm son thiều qua diễm sử
cân bằng sinh thái
cỏ hoa bay
nụ hôn đắm vùng địa ngục
men nồng trút bỏ
phấn son quay gót ngọc ngà
tình xuân giấc mê tầm tã
thiếu nữ
hoa trần tục thơ ngây
buổi chiều sắc màu le lói
gối đời mệt mỏi
hờn dỗi những vì sao
đẩy giận hờn ôm trang sách vở
đêm thêu
thổn thức ánh trăng rèm
say khao khát yêu đương tột độ
vú mộng
biển tình lai láng
vạt áo lạnh sương giăng



thơm đượm hồn mê

đêm sám hối
mặt trời ngoảnh mặt
đời mưa gió nhan sắc tàn hơi
giận hờn khẽ reo nẻo ân ái
vu vơ buồn đắp gió mưa rơi
bến trăng
tình rưng rưng nguội lạnh
nát nhàu hai chữ yêu thương
con tàu đau hướng nào cập bến
vớt duyên
giọt lệ hờn tủi khóc
đời nương tựa bóng mây
heo may rụng nẻo sương mờ lạnh
bẻ đôi suy nghĩ
lời ân ái bên tai
tháng ngày vắt qua đời dài dặc
gói mộng
thơm đượm hồn mê
chân bước đi giữa vùng ánh sáng
tương tư nghiêng ngả
trọn kiếp lạc sầu
những nõn xuân xanh trời bát ngát
thanh sắc
nhạc yêu đỏng đảnh
tình chở đầy khoang
nhè nhẹ phím môi tươi mát
gió địa đàng
nhịp điệu bốn phương say
bình minh về ngập lối
hồn xuân tươi




mặt trời làm thơ

ngày mưa gió
lang thang bến vắng
phiên chợ tình xa xôi
kéo nỗi nhớ trôi ra biển cả
hư huyễn
hoa vàng rạo rực
nhìn ngọn lửa trên cao
nhen nhúm mùa xuân nhựa ấm
nón mặt trời
nghiêng nghiêng vùng trước mặt
hoa cỏ xanh tươi
khát thèm nhựa hồng trái ngọt
mùi thơm của đất
hương vị của đêm
biển tình ái tinh khôi đôi mắt sáng
xõa tóc
giấc ngủ thấm vào đời
lửa tiềm thức trên tay nóng bỏng
ngang qua quá khứ
nhặt hạt dư thừa
chiêm bao đến nhịp đời loang lổ
gói giọt mưa khô
đốt cháy từng hơi thở
chiếc võng đời đung đưa
gõ cửa thiên đàng thời gian vàng óng
đêm
mặt trời làm thơ






lập lòe cơn đau

đêm khuyết
trăng nằm bệnh viện
lập lòe cơn đau
nơi hàng hiên nụ quỳnh bói toán
nghịch lữ
mái sầu che đêm nhạt
tiếng khóc bên kia địa cầu
đường trăm dặm cư tang mòn mỏi
đi về đâu
phấn son hiu hắt
biển nhớ mây làm xanh mưa
đêm quá khứ lạc loài bút mực
te tua
buổi chiều mê sảng
những cơn dông tuổi thơ
nhói trong tim ngậm ngùi nương náu
phượng hồng
cành sương tận tụy
mây chở phù tang
cằn cỗi yêu thương kiêu hùng năm tháng
yêu đời
thèm cơn lú lẫn
vuốt ve mặt trời
chờ em xinh



thơ nằm trên biển

chiều xanh
thổi bùng ngọn lửa
ngày mấy mảnh
cỏ cháy mùa thu
nhớ quá chừng từ đông sang bắc
đắng cay vượt thời gian
yếu mềm
đồng trăng trễ nải
hạt bụi lau nước mắt
vần thơ không cánh bay
tiếng gà gáy trôi đi dĩ vãng
ngày úp mặt
xa xôi cơn gió thoảng
ấp ủ hồn xanh
một chút bùi ngùi thơ nằm trên biển
lạnh
thơ đâu cập bến
những mảnh gió khô cằn
quên và nhớ chưa bao giờ tạnh
sóng ngầm
thủy triều thổn thức
phất phơ hồn trinh