đêm dài mưa chớp

nửa đời lữ thứ gió mưa
kỷ niệm âm thầm như lá
lửa cháy
lửa cháy
lưu biệt xa mờ
nơi đất khách nhớ cơn mưa chiều hạ
gió bay
mầm hạt mưa thêm lạnh
cái nhìn vô thức
xắp đặt không gian
nụ cười treo trên cành nước mắt
mở lòng
giấu trái tim vào ngực
vết chim bay
tiếng chuông chùa nọ
đứng nhìn dòng nước gió hát bồng bềnh
khoảng bình yên mắc nợ
xôn xao ký ức
những tia chớp dị biệt
người đi trên nếp ca dao
trong khắp nẻo đêm dài mưa chớp
trên bức tường thời gian
những giấc mơ xưa không quay trở lại
bông hoa chết bên chiếc bình vỡ
gạch đá vô tri
loang lổ địa cầu

bỗng nhớ tiếng còi tàu

ngày và đêm
nơi tận cùng giấc mơ hoài niệm
những âm thanh của gió
suy nghĩ đâm chồi
nỗi thao thức kéo dài vô định
những kỷ niệm gặm nhấm
hư hao mùa đông
đánh rơi nụ cười tuổi trẻ
chiều xuống
đêm thêm mộng
đi về phía xa xăm
tìm tình trong khoảng trống bơ vơ trời lạc
nụ hôn cuối mùa
không còn giữ được nhau
tiếng còi tàu sân ga bỗng nhớ
trên triền dốc
mù lòa suy nghĩ
tình chỉ đẹp trong giấc ngủ
treo lơ lửng vui đùa
hoa đào trên phố xuân đang chín
góc nhà thơ
trầm hương tóc gió
lầm lũi những đợi chờ
đau kỷ niệm mùa thương không trở lại
vo tròn suy nghĩ
lăn vào đêm mê

ngày chìm

người đi
trên triền thời gian lạnh buốt
chợt một ngày nhận ra xanh xanh đỏ đỏ
mùa đông xõa tóc
tiếng thời gian xào xạc
lấp ló rêu phong
ngày chìm
thổi ngược ước mơ
buồn hiu hắt kéo dài cơn mộng
mùa xuân không về
truyện cổ tích chôn vùi
con phố dài thêm nỗi nhớ
chiếc lá rụng
hoàng hôn xẹt lửa
mùa thu chảy qua cầu
chòng chành ký ức dòng sông uống cạn
ký thác đời trên sắc lá
giọt nước mắt đánh rơi
tháng năm gập ghềnh buồn thảm
đốt kỷ niệm
bình minh đỏ lựng
chân trời rạn nứt nhá nhem
còn sót trên tay vết bầm tình ái
thăm thẳm thời gian
biển không màu

long lanh nỗi buồn

chiều ngưng
cánh đồng mơ ngủ
tuổi học trò
giọng trầm của gió
bạc phếch khói hoàng hôn
mùa thu
suy nghĩ màu thạch nhũ
hoài niệm lê thê đêm về mở cửa
những cột đèn và bóng tối
ghế đá công viên
hồn thảo mộc
âm dương truyền ánh sáng
dòng sông lớn vạm vỡ cô đơn
thấp thoáng chân mây
tình yêu nhuộm đỏ
những hờn dỗi giả vờ
những đắm đuối thơm mùi cỏ mật
trên đỉnh phù vân
những vì sao đang mọc
rơi nỗi buồn long lanh

ngẩn ngơ nhìn mây bay và hỏi
run run nụ cười
mặc niệm dòng sông

chỉ còn hàng chữ

chiều câm
hoàng hôn loang sắc
lê thê dòng nước bạc
mây qua đầu trắng trôi
chìm lịm ráng chân trời loạng choạng
hương gẫy khúc
trăng gầy đỉnh núi
mong người trở lại
lắt lẻo bóng thu tàn
lạc rừng
chim không chỗ ngủ
đêm dài dềnh nỗi nhớ xuân xưa
tình đã chết chỉ còn hàng chữ
xới lật thời gian
điêu khắc nghĩa trang tình ái
những ảo tưởng an thần
về đậu trên khu rừng kỷ niệm
buổi chiều và mái tóc
đắm chìm thung lũng hoàng hôn
nụ cười trên môi lạc mất
thơ màu nhiệm
bình minh dang đôi cánh
hơi thở qua đêm
lộc xuân người

chợt nhòa tên gọi

gối mộng
thắp lên từng ánh nguyệt
đêm về bày biện linh hồn
sao chẳng thắm cho đắm tình trăng biếc
hơi thở đêm
cô độc mùa lá rụng
đốt lửa sao băng
biển mơ mộng vô cùng
vùng ánh sáng trở nên trầm mặc
hồn xuân
níu thời gian bền chặt
bóng tối hao gầy đêm khuya chợt vắng 
nhớ người
giấc mộng trong đêm gợn sóng
bóng tối chợt nhòa tên gọi
nỗi cô đơn đầy tay
đời rụng nắng mùa xuân vội vã
trầm hương tóc gió
ánh mắt thở dài
rêu phong ký ức đậu trên ngọn cỏ
đêm
bóng ở ngoài chân mây
mênh mông gió gọi tình hoang vắng
ưu phiền dòng sông
ngậm ngùi phù sa chở nặng
cơn mưa gọi nguồn




truyện ngày xưa

vườn thức
những giọt sương êm ái
mênh mông trăng vũ trụ ẩn thơ
chia nửa nỗi buồn
lửng lơ vời vợi
say đắm cánh đồng quê
nguồn ân ái
những ngọn gió căng ngực
cuộc đời vầy ngược
nông nổi cánh chim
đêm hom hem
mê đắm thắp hồn địa ngục
đánh thức nỗi buồn
chòng chành trái đất quay
truyện ngày xưa
miệt mài bồn chồn ngoảnh lại
cơn mưa khát nhau từ thuở trước
hòn đá xanh
hoa đào nở sớm
lộc biếc bước ra từ đêm tối
những kỳ tích bất ngờ
chia một đời say