đánh rơi

tháng 5
ưu phiền cơn mộng
nỗi niềm trên mái tóc
ánh lửa cánh phượng ngàn hoa
gọi thơ
ký ức tung mù gió cuốn
đêm xuống
chập chờn hoa trăng rụng
những dị biệt rưng rưng
chòm mây trắng điêu tàn bẽn lẽn
mùa ly biệt
rét mướt thân viễn xứ
những hạt mưa cổ thụ
nước mắt vỡ òa
lang thang phố lạ
đánh rơi tuổi hai mươi
một chút nhớ thương tang tóc
yêu người
tóc mỗi năm một mỏng
bóng chèn
ngày nắng tắt
hứng giọt bình minh
đêm xô lệch
rong rêu trôi nổi


đóa hoa quỳ

đêm mơ hồ
hoang liêu bãi tha ma
chập chờn dòng sông rạn vỡ
đất lở
chuỗi cười dòn tan
lõa thể trăng cô đơn ánh sáng

đứng bên chiều
những ngày vui vô ý giẫm
những thói quen bị trừng phạt
hoang hanh số kiếp người
tìm vào lòng đêm
lười nhác họa phúc
người còn sống cô đơn độc quyền
sự va chạm vũ trụ
ngẫu nhiên vẫn chỉ là bóng tối
trượt ngã đêm đen
khóc như lửa
chỉ còn ta và gió
thăm thẳm ánh tinh cầu
nỗi đau
chia từng khoảng mưa rơi
chất đầy đêm tĩnh lặng
ngó vào chiêm bao
trăng đêm gót nhỏ
những dịu dàng ru từ ngoài ngõ
thêu thùa tình mơ
cuộ đời rong chơi
đóa hoa quỳ độ lượng








sợi tóc

lòng vỡ
buổi xuân đầu hết thơm
nghe mộng tắt lời
đời bỗng vắng duyên đôi tình bạn
ngõ trưa
hiu hiu giấc ngủ
vén rèm mây ngó bốn trời sắc lá
cuối chiều
uống toang tình mộng
say điệu hoàng hôn
từng đợt sóng xô căng lồng ngực

lạc chân đêm phố
đo đếm khuyết dở cuộc đời
cảm ơn những nhớ mong chờ đợi
yêu chẳng được nữa
nức nở lối về
ngày ngoảnh mặt đêm trong im lặng
gói lại tâm tư
nước mắt chảy về tim hiu hắt
tuyết lạnh che mặt trời
kiễng chân nhìn dòng sông máu lạnh
giữ lại thời gian
vết nhăn tháng ngày tàn tạ
mùa thu vội vã
chiếc lá xoay nghiêng
người tặng nhau sợi tóc



tuyết giăng đầu núi

đi trong mây
bất chợt nghe tim mình lạnh vắng
cảm nhận êm đềm muôn đóa vô biên
con chim nhỏ
đến giữa cuộc đời
để lại dăm ba sỏi đá
những hạt mầm ban mai
những nụ hồng để lại
hót cuối bình minh
cô đơn quá cũ
số mệnh đã già
đứng nhìn trời xanh gầy rạc
một chút gió không nơi ẩn náu đánh thức mây bay
thời gian ngã thời gian không dậy
người lại kiếm tìm
biển gọi
dặm mơ xa tít
chạm vào ánh bình minh
để trái đất quay những vòng nhấp nhoáng

ngồi chốn vắng
bốn phía mưa rơi
thấy tình mình tuyết giăng đầu núi
giai nhân
cho đời thêm khổ
chơi vơi nét tuyệt vời

ảo vọng qua ngày

đêm nay anh sẽ hôn đắm đuối hoàng hôn
để ngày mai mật đắng
bóng tối cuộn lấy chúng ta
bóp chết mọi hy vọng
đêm điên khùng anh được làm thi sĩ
đưa trốn em đi
một chút bâng khuâng một mảnh tình si
đánh thức trái tim vỗ về nỗi nhớ
hạnh phúc như mặt hồ nhuộm đỏ
đôi mắt ngàn năm khát khao
vòng tay ấm
nhuốm men tình đêm trắng
ánh sáng không có chỗ tìm nhau
kéo cơn mưa lại gần
nhạt nhòa ẩn hiện
nỗi nhớ không tên gửi lại đằng sau
khúc hát ru
mơ ước bồng bềnh
trong bóng tối tiếng cười nghiêng nhẹ
đi cùng năm tháng
trở về đứng giữa đêm sâu
cơn bão vẫn nấp đằng sau cánh cửa
đủ rồi
mười hai thương nhớ
giấc ngủ say
ảo vọng qua ngày


thấy đời đứt đoạn

tháng ba
treo nỗi buồn ngoài cửa
hấp hối buổi chiều
hoài vọng
nỗi thao thức trú mình
giấc mơ
nguồn âm thanh của gió
đi cùng thời gian
những vết chém cưu mang
những khoảng trống bơ vơ thêm rộng
đêm dâng hiến
miệt mài tìm kiếm
những giai điệu cánh đồng
bồng bềnh mây bay thoang thoải
tỉnh như mơ
cõi mê bừng thức
gió rối hoa mận trổ bông
trăng rằm chân như sáng rõ
đêm không gian
đa đoan bóng tối
chút mưa phùn nửa đêm
thấm vào người rét run suy nghĩ
ngược chiều thời gian
thấy đời đứt đoạn
như khói mây bay





cất lên hộc tủ

khoảng cách
chỉ còn là vỏ cũ
tiếng cười bật khóc trong đêm
âm thanh vỡ tháng ngày lạnh cóng
mộ chìm
tiếng nấc thành sự thật
hụt hẫng hoàng hôn gió thôi bay
nỗi đau để trên tay
nhạt nhòa trời kỷ niệm
thấy quá khứ trôi
tất cả là mơ
hoa lạc
cá đớp ngàn trăng sáng
mộng đọng giọt sương
và lại nhớ nỗi buồn đang đợi
bất chợt mùa thu
đam mê lá đổ
chìa tay cho gió
thấy biển rộng xôn xao
ngồi giữa đời
thấy mây bay và cát bụi
chia nửa tình
thấy giọt sầu tan vội
nhắm rượu tình yêu
lê thê xanh xao nỗi nhớ
gói trái tim cất lên hộc tủ
trăm mảnh vỡ mộng chìm