đất hẹp

 chiều gẫy

áo rách chiêm bao

đời lạnh trời cao ngọn nến

đêm vắng rượu

buồn say cơn mưa

trần trụi khổ đau lọc lừa nhảm nhí

đất hẹp

thành phố không tên

lênh đênh trăng khóc đêm ngoài cửa

buổi chiều ấy

cánh đồng đầy thu

khoảng trống vô biên khói mờ ẩn hiện

đêm đàn bà

buồn vui tầm tã

chờ đợi mênh mông

lọc lừa phản bội

thế giới già

vườn trong phố

thức quê hương

trăng lu

 lạc mùa

xao xác tháng năm

hào phóng mùa thu vượt cạn

tháng giêng

người lớn lên nối tiếp

âu lo

nóng lạnh cuộc đời

cân thử thời gian tờ lịch cũ

chiều mê mệt

mặt trời ngủ quên

giấc mơ mỏng manh
cánh én

bão hòa yêu

men theo mùa hạ

một lối đi mù

ngựa đêm

thế kỷ đau

nỗi buồn cũ mới 

trăng lu

chiều chạm


 chiều chạm

bóng đổ sườn đê

nắng nghiêng vai bước rụt rè hoàng hôn

thời gian để thở

rét run con phố

ngạo nghễ mùa đông tím thịt da

lúng liếng

chơi vơi tình

ngẩn ngơ xinh đẹp

nỗi buồn đưa nôi nụ cười lật đổ

gom nhặt những cơn gió đời

tháng năm

lang thang khắp  nẻo

chua chát được là mình

thay bình minh bằng hoàng hôn le lói

tự tiễn mình đông hạ xuân thu


phố mùa đông

nhặt nắng chiều

chạm vào nỗi nhớ

vết thương đau

đàn bà em

thất tình

mùa xuân độc dược

hoàng hôn buông

mặt trời vụn vỡ

đêm say

nụ cười không kịp mặc

một mình thức giữa đêm khuya

gió và anh

mùa thu về qua ngõ

trống trải cô đơn

đừng là giấc mơ

hút mật chiều tưởng tượng

phố mùa đông

nỗi nhớ đốt em rồi

như là cơn mưa

 đi qua thương nhớ

những dấu yêu vỡ vụn đợi chờ

còn sót nỗi cô đơn ngơ ngác

đời đơn giản

lo toan dành cho người khác

dang tay chào vực thẳm

ký ức dỗi hờn

thế giới bắt đầu

tuyết trắng

gió mùa đông

nụ hôn ấm cúng

tình nhân một mình

yêu lại

như một
cơn mưa

bắt đầu từ quá khứ

giọt nước mắt đứng ngoài cửa sổ

bình yên đợi chờ

phố xá

nụ cười vội vã

không còn cảm giác buồn vui

khốn cùng thoái thác


lá khép

chiều ngoại ô

mặt trời đi vội vã

thất vọng tạm thời

ý nghĩ buổi trưa

miền trắc ẩn

nụ hôn câm nín

thung lũng nhốt nỗi buồn

tháng tư bi ai

bắn trời mùa hạ

ham muốn

tiêu điều dung nhan

hom hem mùa đông giá rét

lá khép

lập lòe thị giác

vũ trụ đen

độc diễn mặt trời

cô đơn vũ điệu

mùa trở dạ 

phục sinh

 

mù khơi

 lỡ duyên

đời bỗng thấy thừa

cánh phù dung dặm trường cát bụi

đời trong sám hối

nhặt bóng thời gian

bốn mùa hất ting cát bụi

buồn xa xăm

võ vàng năm tháng

cách nhau nửa vầng trăng

mù khơi

sát na biển trời

người vẫn nhớ nỗi buồn chờ đợi

nửa đêm gió thức

đời trăm ngả lưa thưa

bẽ bàng thiên thu trăng tàn cũ

mưa buông

tiếng vọng cội nguồn

tình trong cõi nhớ

nhịp thời gian thở

vân đài xô nghiêng