quỳnh hoa

 giao thừa

thời gian một nửa

ngày mọc rêu trái đất con tàu

quỹ đạo nghiêng muộn màng ngoài cửa

thời gian chết

ngã ba thiêng liêng

xôn xao chật hẹp

đợi thức

gắp bỏ mặt trời

ngày buồn run rẩy

tháng năm

quỳnh hoa vượt nắng

bóc vỏ mùa hè

hạt tháng giêng


vết sẹo

 nước lên

trăng bập bềnh một nửa

mây bay

người không có đôi

bước vào thành phố

cơn nghiền thời gian

trượt chân nỗi nhớ

mùa đông già

năm tháng trên vai

trí khôn bật khóc

tuyết trắng

vết sẹo ban ngày

nỗi đau tẩy rửa

trái tim còi

mệt mỏi hạt mưa

lời buồn lên đá

 một ngày chẳng nhớ

buông kỷ niệm

trống trơn hoàng hôn

đêm thi nhân

hồn đau

mưa không ngủ

vạn kiếp xé đôi

xộc xệch đường đời

vùi trong bóng tối

điểm dừng

nợ nần phải trả

tai họa trầm luân

ngày không nhau

lời buồn lên đá

 


thuyền

 chiều nắng thấp

đìu hiu lòng người

thương mùa hạ

trăng nửa tầng mây

ước nguyền

thơ vào tình sử

linh hồn một làn rêu

mùa thu chết nát tan mộ khóc

thuyền mây

bến vàng hiu quạnh

viễn phương ánh nắng hoang gày

chiều

nỗi buồn tuyệt vọng

thuyền bơi trong kiếp luân hồi

đánh thức

 đời vui

bám đuôi đắm đuối

ngút mây hồn

đêm thức trắng cõi quên lạnh vắng

nhạc bay

phút mơ màng rụng

chiêm bao ảo não vòm sao

đánh thức nỗi buồn

vô duyên kỳ ngộ

dửng dưng gió ngủ bờ quên

neo ánh sáng

theo cột đèn

vỡ òa lau sậy

hợp lưu đau

cô nước mắt

gió chuyển mùa

thánh ca

 trôi

dòng chảy qua ngày

hợp tan ảo ảnh

chân trời khát

phác họa mây

ậm ừ nhớn nhác

cỏ lạc

chân dung người

nụ cười tưởng tượng

đêm khuyết

ý nghĩ giao mùa

lặng lẽ lê thê

mùa đông cũ

thánh ca

nụ cười tạo hóa

 

nhạc bay

 muối trắng

hồn đông lạnh

buồn chết tương lai

ngày còn thơ

nô đùa tình ái

vết sẹo

trăng đồng trinh

nguyên hình chung thủy

thế kỷ bật gốc

cô đơn nủa chừng

giật mình cõi tạm

nhạc bay

dư thừa nước mắt

nhớ quê hương