chiều không nẻo

 chiều

nắng vàng xuống cỏ

mây trắng qua trời non

hoàng hôn mấy mùa mòn mỏi

năm tháng đi

vết đời cũ mới

tháng tư giọt phù sa 

hóa thạch cổ đại bia mộ

tình lỡ

khoảng không vũ trụ

trí nhớ chạm nhau lạnh giá

ngã một quãng đời

hóa thạch yêu

dậy thì làm tổ

thế kỷ mơ hao khuyết thơ gầy

khúc ru chiều không nẻo

mặn mà thức giấc

muối trắng đại dương


lỗ thủng

 giấc mơ gió

buổi sáng mùa đông

nỗi buồn dị mộng

chiều bẻ đôi

ngoại ô tháng giêng

mặt trời chạm đáy

vùi dập hả hê

mênh mông bất tận

rỗng ngực cuộc đời

nước mắt rơi

sẹo

miền trăm năm

nụ cười

lỗ thủng

ru người

 chiều nhóm lửa

hong cho hồn khô

vẫy chào nỗi nhớ

kiếp xưa

ru người trần thế

hụt hẫng chiều bồng bềnh trôi nổi

mùa đông

ấm ức vỉa hè

giấc mơ hoàng tử

trượt đích


lang thang

lạc loài chóng mặt

cơn mưa cạn nỗi đau

 đêm tăm tối

nỗi buồn bất tử

bóng thánh nhân

thời gian mặc áo

tình rơi

chú mèo đi học

mùa thu tương tư trò đùa

vỡ ánh sáng

đời chìm bể khổ

cơn mưa cạn nỗi đau

khát vọng bàn chân qua phố

lệch đêm

 ngu ngơ người đứng tuổi

cơn mê khù khờ

mắc nợ

leo thang

 chiều giăng ngơ ngác

tháng năm mệt mỏi

nỗi nhớ đời

vết thương 

ngày trở về

tình ươm nụ

quán trọ lạnh cơn mưa

phố cũ dấu chân tan vỡ

đi qua mùa đông

thác cam ly đổ

hoàng hôn buồn lê thê

mắc nợ

mênh mông ngơ ngác

bước giữa đời

phía con người

 không phải bây giờ

lạc trôi quá khứ

lòng hoang

nỗi buồn ngọn lửa

nắng nghiêng

ngơ ngác từng dây

mặt trời hóa nhện

hè nóng nực

đau buồn tỉnh thức

đêm trông chờ ánh bình minh

phía con người

hơi ấm lẻ loi

nụ cười phẫn nộ

thời gian trôi

cuộc đời hấp hối

thời gian già

 con đường

nghĩa trang

nỗi buồn thành phố

còn nguyên mùa dang dở

đàn bà em

tháng ba mùa hạ

dịu ngọt bên đời  chút nắng khô

mây thức

khoảnh khắc tuổi thơ

đời lạc mẹ

nỗi đau quay quắt đi về

thời gian già

nụ cười góa bụa

chiều loang

từng cuộc chia ly