chiều ngủ trên tay


 vuông

chều ngủ trên  tay

lăn lóc nụ cười

nỗi buồn  ăn vạ

nắng ướp

linh hồn bày biện

ảo mộng lớn từng ngày

mắt thiên đường

dòng xô tháng bảy

chiều vụng lung lay

tuổi già

quanh năm tuyết phủ

bóng hao gầy

trống rỗng ngày dài

 đông nghẽn

nắng chiều tróc vỏ

lay động cánh rừng

góa bụa chim ca

chấp chới nụ cười buồn bã

linh hồn tối

trống rỗng ngày dài

đầu thai mây bay xích đạo

nhạc đắng

ý nghĩ đổ nhào

thời gian lăn lóc

buồn trôi

ngược dòng nước

xa xăm thuyền ai

 


chiều cũ

 cánh đồng vàng

buổi chiều cũ

thơ mọc rêu

mùa gió

chia tay tình bạn

mây bỏ miền

như dòng sông

ngã ba khờ khaọ

hè vui nhịp thở đầu tên

cuống yêu những chiều gió cuối

tỉnh thức

cánh đồng im lặng

mưa ru mặt trời

sóng đen

 sầu non

say chưa từng

chênh vênh ngàn dặm

linh giác

uống rượu bằng tim

phù vân ánh sáng

khoảnh khắc

hồn phiêu linh

bóng chiều vô cảm

yêu một đời

ngàn xưa không nhớ

cười làm chi

sóng đen

người hết là người

trôi mãi

 

mưa rơi ký ức

 đêm chiêm bao

dư vang ánh sáng

mây chở gió

mộng vun đầy

ngọc ngà tuổi xanh ngàn dặm

đêm uống rượu

lem nhem sống

điên rồ xác thân

mắt buồn

mưa rơi ký ức

kỷ niệm làn mây

bờ nước cũ

mùa trần gian hội tụ

trăm năm hiu quạnh

 tiếng khóc

tình hoài nặng nhọc

vũ trụ quay trời đất mênh mông

vẳng gót lãng du mùa xuân tiếc

một tiếng khóc mơ

gió lay hồn mở

lau nước mắt

giang hồ lưu lạc

duyên thầm mối nợ trần gian

xuân chết mịt mùng ân ái

đi bên chiêm bao

trăm năm hiu quạnh

diễn kịch cuộc đời



xanh biếc

 đông xưa

gió từ thiên cổ

nửa kiếp giang hồ nước mắt khô

thanh sắc

nỗi buồn thủy mặc

đung đưa nẻo hồn mang về

cuộc đời đi

mắt buồn ở lại

một tiếng  em nhập mộng buổi trưa

vết nhám

khói kinh thành

chiều sao rụng

dòng nhớ mênh mang