ngắt một câu thơ

 chiều

lang thang phố

đánh rơi một nửa

gió ngậm mặt trời

tản mạn yêu

nỗi buồn trầy xược

suy nghĩ cuồng quay

đêm

va đầu bóng tối

ngọn lửa hồng phản bội

ngắt một câu thơ rẽ ngang bóng ối

ngày lại ngày

tín yêu


 

phút thiêng liêng

 mơ

hành trình ngoài bờ

lên đỉnh cao vút

gió thu hoang

lỗ chỗ địa đàng 

niềm thương dao cứa

bọt thời gian

nỗi buồn tựa cửa 

bóng chim ngày

tự do

mê sảng nụ cười

phút thiêng liêng

mưa

lép nhép tiếng người

mộng nở

khúc hoàng hôn

 lòng chiều

cô đơn chùng ý nghĩ

nắng chảy qua bờ vũ  trụ

nhếch nhác nụ cười cổ tích vần thơ

gốc ca dao

đêm khua mái chèo

trăng buồn biện giải

sông xưa cơn mộng cháy nghi ngờ

khúc hoàng hôn

chơi vơi dĩ vãng

nhạc run
chờ đợi nắng trên môi

tim khô

lang thang vô định

nhịp in mặt trời

 


đồng dao xanh

 mắt đêm

khôn dại cuộc đời 

dở dang cõi tạm

lạc trôi

mịt mùng gió ướt

bến bờ xưa

mộng mị đời nhau

vết thương sâu thẳm

tuổi đôi mươi

trái tim bết nói

đồng dao xanh

tả tơi phận người 

âm vang

đồng vọng xa xôi

ngập ngừng mặt trời trôi nổi

võng đưa người

lá rụng ngoài sân

 chiều cuồng quay

soi gương khoảng cách

gió nhuộm mặt trời

khát một vòng tay

ý nghĩ vuông

mùa dài thêm nửa

lá rụng ngoài sân

thế kỷ đổi thay tìm đường hoàn mỹ

đêm tàn

bóng tối ngồi yên

nỗi buồn chiêm bao giọt lệ

chiều mây ngóng

tối trăng thiền

vũng quên

trên cát

 nắng mới

nỗi nhớ thêm đầy

đời lạc nhau đỉnh buồn mạt lộ

quấn quýt hóa thân

hạnh phúc dâng người định nghĩa

run rẩy góc trời

lửa cháy

mắt hoàng hôn rơi lệ

chìm trôi

trăm năm phù vân thương nhớ

lá chết

hoa vấn vương

ngọt ngào trao tặng

ngày dài trăm năm

tình trên cát

sông nghiêng

 mùa hạ qua mau

chiều nhiều dấu hỏi

vết sưng của đá

đất ru bàn chân

tự do

bình minh buổi sáng

chạm cốc mặt trời

sông nghiêng

con đò nắng

hạnh phúc chung riêng

thơ mùa đông

đất lười

chiều mùa thu không tuổi