đất trời hỏi chuyện

con giun nói chuyện với bầu trời
bằng tín hiệu moóc
tai sao trời chẳng có cửa,có nhà
cứ thông thống
cứ ra, vào lồng lộng
còn tôi êm ấm trong  lòng
đêm ngủ mẹ đưa nôi và nằm sâu trong hang tối
truyền nhau tín hiệu cuộc đời
Trời cười
ta là kỹ nữ
lòng rộng
tim ở vô cùng
đời phóng túng
 ta...phong tình
vân tình
vũ tình
vẫn thênh thang
hoang đàng thời cuộc
trăng có vàng,tiên có đẹp cũng thua ta
mắt ta là ngàn vì sao
lòng ta là sông Ngân  dịu mát
ôm những cuộc tình chảy trôi
rồi nhiễm bệnh hoang tình thời loạn
còn mi?
ta?
chẳng làm gì sất

vũng trăng

em
dám cất mặt trời
đưa trăng treo ra ngoài cửa sổ
cho nghĩ suy chạy đi chơi ra đường vắng
cho mây về gối tóc em bay
em
đảo nghĩ suy ngay giữa ban ngày
cho nụ hôn bất ngờ vùng bỏ chạy
ôm anh bằng đôi tay của mắt
đẩy ra giường bằng sức mạnh con tim
em
giấu những nghĩ suy
giấu những đợi chờ
hẹn ôm ấp chia vui trong hơi thở
em
là vũng trăng tan
anh
gục đầu rửa mặt

 

đốt lửa mùa đông

Đốt lửa cuộc đời bằng những nơ ron thần kinh
sưởi những đêm đông
thắp vùng sáng tối
xây những đập ngăn bằng nghĩ suy vụng dại
nối những cây cầu bằng ảo vọng nguyên sơ
Những ngôn ngữ của triết gia cổ đại
luôn ngược dòng ngược nghĩ của chúng sinh
vạn vật vẫn tự nhiên sinh diệt
vẫn vô cùng nhưng giá trị đổi thay

Đốt lửa cuộc đời chất hết ước mơ
giơ tay hứng những bui tro tàn lụi
thả  xuống dòng sông phù sa người khuất
ngàn năm cùng sông núi hiên ngang

Đốt lửa cuộc đời bằng những ngày đông
ta như thấy đất trời buông tang trắng.

           

phía mặt trời đen

suy nghĩ
bước chân ra khỏi bầu trời
đi vào miền vũ trụ
trường suy nghĩ
trường văn minh
trường linh thể
trường thức
cán cân trọng trường thời gian
vô thức cuộc đời
ngày vũ trụ
có mà không, tất cả đều là vật chất
là vô cơ
là hữu cơ
dung dịch cuộc đời
là sáng tối
là hạt nhân
là cốt lõi
là vô cùng
trường hấp dẫn ở muôn nơi

uy nghĩ
bước ra khỏi miền vũ trụ
đi vào vùng rỗng
mặt trời đen

   

hạt mưa ,giọt nắng.

những hạt mưa hình tam giác
giao chiến với những giọt nắng hình vuông
thành trận mạc mù trời
xác chết là những đám mây trôi nổi
chở những tử sĩ chiến trường rời mặt trận
ông mặt trời là Quan Công vung gậy
Tôn Ngộ Không vung đũa thần thông
thần linh dùng võ judo vân vật
những hạt mưa hình tam giác nhả đạn
vun vút tên bay
chíu chít đất trời tàn sát
những giọt nắng hình vuông tung ra cản
vỡ vụn một bầu trời
vân xám.

           ( Thiều Quang )

mùa hoa nắng

Có những mùa hoa nắng
Gió vàng mây thêm xanh
Trời trong màu gương ngọc
Hoa nắng vỡ thêm nhành

Có những mùa hoa nắng
Tóc em thơm hương lài
Nắng vàng ươm thêm nụ
Xõa mềm buông trên vai

Có những mùa hoa nắng
Đường về nắng chải dài
Non xanh ôm miết mải
Gió nghiêng tà áo bay

Có những mùa hoa nắng
Nụ hôn gửi trong lòng
Hoa bừng tim mở hội
Xôn xao miền ước mong

Có những mùa hoa nắng
Sóng đời chung hai vai
Nước xanh trời biển bạc
Hoa tung bay giữa trời

Xuân qua hè trở lại
Yêu người hoa nắng bay

       

thơ thơ

Đã là Thơ thì luôn luôn trẻ
Người yêu Thơ trẻ mãi không già
Thơ người trẻ ta gọi Thơ.. trẻ
Thơ người già ta gọi Thơ.. Thơ.