rót dịu dàng

đông đến
tiễn thu tàn
phất phơ heo may quện lá
bể dâu nhấp nhoáng nhân gian
vân cẩu mơ màng thay đổi
chiều buồn thơ thẩn rong chơi
nghe vẳng bên tai khúc nhớ
ý quyện
hương yêu nồng con mắt
ngọt thơm dòng suối mượt mà
trăng thơ nối nhịp cầu mai trúc
hóa thân thành gió
sáng viếng thôn đông tối thôn đoài
nhấp môi chén rượu
run rẩy tương lai
tỉnh say góa lòng buồn bã
ngước mặt thở dài
biết hỏi ai gió cạn
đôi lời ấm áp
nụ cười trói nhau
nhịp chèo khua nước tìm trăng vỡ
nghiêng từng rung cảm giữa không gian
âu yếm
dư âm vọng lại
thương những lời thơ rót dịu dàng

bước chân

thầm lặng
sóng bước ngu ngơ
cơn gió mùa đông vô tình quá
vần thơ
khép nép bên thềm
run rẩy cơn mưa mùa lạnh
lời hẹn
rót hư ảo chút men say
trăn trở thở dài từng hơi thở
hoa tươi
xuân về phủ lối
xô dạt nụ cười vụng dại vần thơ
đêm cô đơn ngọt ngào đứng đợi
khoảng cách
từng nhịp tim lên tiếng
hai nửa địa cầu thao thức hoàng hôn
ngẩn ngơ dòng sông xuân lãng đãng
nửa linh hồn
hương tình yêu gió thoảng
lang thang từng vạt cỏ bờ lau
quay quắt buổi chiều hong nỗi nhớ
lá vàng
một mình đuổi bắt
trời vẫn xanh màu cỏ cây
đêm về
ánh sao trong mắt
co ro suy nghĩ
nhịp tim khẽ gọi tên người
bước chân mùa đông chầm chậm





xa hoa nốt nhạc

ý thiền
thùy dương lang bạt
lao xao biển hát
sắc sảo trầm tư
hương đêm cuồng nộ nỗi nhớ
rót chút tình hư ảo
chán chường xiêm áo
vần thơ  ảo não nếp nhăn
lâng lâng hoài bão màu môi gợn
băn khoăn
sóng biển cồn cào
ngày rất cũ trao nhau phiền muộn
chiều dạo
chẳng còn gì sót lại
yên ấm thế gian
trinh nguyên hồn thiếu nữ
thánh thiện
ngủ ngoan tóc chiều
buồn sương tuyết liêu xiêu bến đợi
mộ sâu
tuổi già xồng xộc những lo âu
đau đáu niềm đau một thuở
dương cầm
nghìn thu rớt hạt
chiều hấp hối
hoàng hôn nhợt nhạt nét xa xăm
giơ tay
chạm cảm xúc
góc trời ngu ngơ
loay hoay muộn phiền
đời trơ gió
nốt nhạc xa hoa

sợi tơ ngọt ngào

thơ buồn
hoang vu nỗi nhớ
ngôn từ lạc điệu tàn phai
thuyền tìm bến con đò trôi mộng
phố chiều
bóng đổ chơ vơ
gió heo may đọa đầy chữ nghĩa
tiếng nấc chìm
một dòng thơ tinh trắng
bãi thiên đường yên ả
câu hát cầm trái đắng trên tay
chôn vào lòng huyệt
đêm sâu tĩnh lặng
thương dĩ vãng
vương vương chấm sáng
màn đêm chập choạng hoàng hôn
khóc một vần thơ
đêm tròn vụn vỡ
lơ đãng
nứt ngang nỗi nhớ
đê mê
nốt nhạc lòng
thời gian trôi hai ngả
hạ nắng
vũ khúc chiều say
truyền cho nhau những dư hương màu nhiệm
huyễn hoặc mong manh
dịu hiền thương mến
những sợi tơ ngọt ngào
nửa hồn mơ mộng
hòa tan
thơ là sự sống
hồn xanh



lênh đênh bình yên

trái tim vương nợ
giọt nước mắt đàn ông
vì sinh tử cội nguồn ngăn cách
vết đau
nhớ vần thơ trễ muộn
tập tành yêu thi sĩ trong mơ
quá khứ
nụ hôn hờ rất nhẹ
bật thành lời ru khe khẽ
gom gió gom mây thành tri kỷ
thì thầm con sóng bên tai
cho mênh mông giữa cuộc đời đơn độc
vượt đêm
hàng triệu sao không ngủ
chênh vênh bến đợi chờ
chiều
mua làm sao nổi nụ cười
khoảnh khắc ngu ngơ
vần thơ đi lạc
chiếc lá vàng rơi trên phố
giẫm nát tình khô
lẩn trốn
đêm về phủ bóng cô đơn
trăng nửa mảnh vần thơ vỡ vụn
ưu phiền
thơ không nói lời từ biệt
trăm ngả nghiêng dại khờ duy nhất
ngổn ngang một giấc mơ khuya
rong ruổi cùng mây bốn hướng
tình là chi
phố sương mù trễ muộn
lênh đênh bình yên
bình minh xưa sẽ đến

phố ảo chạm đời

mưa giăng phủ lối
vần thơ ngã người
nỗi niềm lầm lạc
đông ủ tuyết rơi

hồn thơ vương mộng
nắng say rã rời
trái tim nhỏ lạc
xa thẳm chơi vơi

trăm năm thất vọng
mộng ảo dư thừa
kiếp người trần tục
linh hồn chạm đau

thu vừa chớm nở
tan biến dại khờ
miệt mài hư ảo
tinh cầu giấu thơ

cái đau thấm thía
giật mình cơn mê
thời gian tê liệt
cỏ cây im lìm

đêm sầu thả mộng
thất vọng nhớ mong
chút tình giả tạo
tán loạn mây hoang

linh hồn thất lạc
phố ảo chạm đời
cuối thu buồn bã
giã bỏ cuộc chơi

trái tim biết khóc
long đong phận người








gương tan vỡ

giật mình
đêm khuya ngỡ tiếng ai gọi
úp mặt vào đêm
thấy mình lạc giữa mênh mông
phải chi
chắc mình yêu nhau quá vội
tia nắng mỏng manh
mơ hồ nỗi nhớ
run rẩy màn sương đêm
nghe đâu đây
xuân đang bước nhẹ
gió mơn man nụ hồng
ngày qua rất khẽ
vu vơ câu hát
sót lại vài mảnh vụn yêu đương
giọt nước mắt chòng chành
xuân thì nắng dọi
vết hằn thế gian
tưởng đã quên
tri ngộ nơi bến nguyệt
tơ trời trói chặt hồn thơ
sắc hương chẳng phần từ chối
xuân tươi xuân tàn trái tim bẻ gẫy
đêm về tiềm thức cầu kinh
nhiệm màu dung nhan phổ độ
nợ tình
tì bà dạ vấn vương
một kiếp lưu sinh gương tan vỡ
chán chường
khúc nghê thường ngập ngụa
vần thơ nát tan
mộng truân chuyên bỡ ngỡ