thánh hóa

 cõi mơ

lao xao kỷ niệm đi về

chiều hoang vắng mộ hồn đơn lẻ

vết xe lăn

bước châm qua đời

cuối con đường chỉ còn một mẩu 

lá rụng 

mưa chia tay

nhiễm độc thời gian

nụ cười phản trắc

đêm bình minh gột rửa

giả dạng khôn

năm tháng gầy còm

hư không thầm lặng

thánh hóa

giọt lê đổi đời

mùa xuân bầm gan ruột

bâng khuâng kỷ niệm lên ngôi


bắt đầu vòng quay

 tuyết rơi

tự nhiên nhớ

bánh xe tiềm thức

biển rông sông dài

giấc mơ vuông

đêm nhiều trống trải

niềm tin so le

ngập ngừng yêu

câu ca cũ

ngoái nhìn thời gian

bình yên trang sách

cánh bướm 

mùa hè  lạc

nồng bức cơn mưa

hoang mang

một đời hết hạn

ngang qua thiên đàng

hạnh phúc chết

bắt đầu vòng quay

rét đầu mùa

 thu đến

buồn giản đơn

sự thật mất mùa

núi xanh

mây che bóng

góc khuất kinh thành

tìm đường

loay hoay thế kỷ

máu người rên mưa bão nổi trôi

sính lễ trao nhau dòng nước mắt

sông lạnh

quằn quại uốn quanh

ám ảnh thời gian mục nát

rét đầu mùa

người đi về phía biển

ngày ra

ôm trọn tuổi thơ

mây đen

 thềm xuân

bâng quơ nắng

bướm vàng đến đậu

biến tấu trước mùa

xuân muộn

hoa đinh hương

kỷ niệm mười bảy

miền tuệ giác

cổ tích sông

trăm con sóng thở

trăng vỏ trấu xanh ngắt một nhành thơ

tháng tư

tình ngọt lịm

nhốt chiều vào khoảng nhớ

khặc khoải ký ức lên ngôi

mây đen 

ngọn gió trở mình

mắc đời giãi nắng cơn mê

tình còn dang dở

 xuôi dòng mộng

chim về rừng cũ

cỏ cây ngát hương

đời còn yêu

mộng mọc sao nhiều

thẩn thơ hồn chiều tư lự

hoa dung

buồn phơ phất

vũ trụ vẽ dường cong

viếng mộ thời gian

yêu trong khép nép

nước mắt vây quanh mặt trời

lũng đoạn yêu

tình còn dang dở

cánh chim đại ngàn

suối vắng

mắt mỏi

 nỗi cô đơn

vô ơn khoái lạc

nụ cười của mắt

héo hắt thiên đường gầy

mây trắng

nhận diện thời gian

tha phương nước mắt

bập bùng hoàng hôn

rối tung bọt bể

thơ đắng vô cùng

chim bay

ngày không đến

tay buông

mắt mỏi bóng đè

người đi tương lại bỏ lại

do dự  sống

nhọc nhằn sông


đắng

 những giới hạn

yêu thương từ chối

cuộc hành trình thời gian

ký ức thiên đường ngái ngủ

đời sũng nước

gió ngoài trời ấp ủ

nhớ ai khản đặc tiếng kinh chiều

đi qua thương nhớ

ngả rẽ thời gian

đêm nhìn trời cô đơn hiện rõ

ô cửa sổ

đời một con thuyền

trôi giữa bao  điều dằn vặt

đắng ngắt ước mơ

nỗi buồn bám chặt

nghiệt ngã tận cùng

vô thức

vực thời gian