không đi hết con đường

 cố chấp

cô độc nghĩ suy

nỗi buồn thời cuộc

muôn triệu người thử thách

ngờ vực ước mơ

không tưởng tượng

phép màu

ngọn roi phía trước

tĩnh lặng tâm hồn bình lặng trái tim

vòng tròn yêu thương hoang mang ngơ ngác

không đi hết con đường

nghiệt ngã vô cùng

tận cùng nước mắt

đỉnh hoàng hôn


cân thử thời gian

 chiều đông

lạc mùa ánh nắng

cân thử thời gian

yêu vượt cạn

đá vọng phu thơ dọc đời ngang

khúc bi tráng

trăng già lặng lẽ

gió heo may xé toạc thời gian

luân hồi khơi trong gạn đục

đường xa

thân xác tã nhàu

phần hồn lồi lõm

mạch đau

mật ngôn

 chiều qua phố

mưa đụng mùa đông

nỗi đau mùa hạ

đen và trắng

nhợt nhạt mặt trời

cô đơn bóng tối

thất tình

nghĩa địa nhà ga

gục đầu hoang tưởng

một chút yêu

thơ và khoảng trống

buồn đi

ngày rạn

mật ngôn ánh sáng

thơ phổ nhạc

 giang hồ nghèo

nỗi buồn sám hối

mặt trời ngồi nóc hoàng hôn

bỏ chỗ đông người

dở dang tình ái

đêm trăng già nhổ neo

tuổi đi

chân tay chán nản

tháng sáu trời mưa mơ lạc người

lười yêu

thơ phổ nhạc

kiếp lồng bàn tay

thấy mình u minh

hư không thiên cổ

một đời bơ vơ

một chiều đau mưa

mơ chia

 đêm thức

trăng ngoài hiên lạnh

rùng mình cô đơn một cõi quên

nhạc bay

trăng huyền bí

chắp nối hào quang kỳ dị

một chốn chiêm bao

mơ chia đôi ngả

gió lặng trên cầu

ảo giác

tiền sử nỗi đau

quan hoài dã thú

rơi giữa đời

giọt gần xa

quỳnh hoa

 giao thừa

thời gian một nửa

ngày mọc rêu trái đất con tàu

quỹ đạo nghiêng muộn màng ngoài cửa

thời gian chết

ngã ba thiêng liêng

xôn xao chật hẹp

đợi thức

gắp bỏ mặt trời

ngày buồn run rẩy

tháng năm

quỳnh hoa vượt nắng

bóc vỏ mùa hè

hạt tháng giêng


vết sẹo

 nước lên

trăng bập bềnh một nửa

mây bay

người không có đôi

bước vào thành phố

cơn nghiền thời gian

trượt chân nỗi nhớ

mùa đông già

năm tháng trên vai

trí khôn bật khóc

tuyết trắng

vết sẹo ban ngày

nỗi đau tẩy rửa

trái tim còi

mệt mỏi hạt mưa