bóng nghiêng

 cánh đồng thu

buổi chiều 

ngược gió

chín nhớ mười thương cánh nhạn bâng quơ

tiếng cuộc đời

một mình tĩnh lặng

bóng nghiêng

năm tháng lạnh lùng

con ngựa trắng

mình lem lấm bụi

hạt mưa gọi mặt trời rơi

rung lắc buổi chiều

hà nội nhớ


phù dung nỗi nhớ

 gốc mới

mưa rửa tội

ác mộng nghi ngờ bóng tối

ngày tập tễnh

buồn

thơ vay tiễn nhạc sang sông

tỉnh ngộ

đêm ân ái

muôn hoa hồng nở

nhành vui tuổi mộng hai mươi

phù dung gặp nhau lần cuối

chiều thêm bóng

nghiêng nghiêng mặt trời cõi nhỏ

hồn hoang

mây trắng kinh thành

cánh mưa rơi

 ngày vuông

nỗi buồn lộn ngược

xốn xang hà nội vào thu

bối rối mặt hồ xanh biếc

vênh đêm

phập phồng bão nhỏ

khoảng không trống rỗng mong chờ

bán đời

lạc trước bình minh

lửa hồng quặn thắt

mùa thu đến

say vùi hi vọng

rừng xưa in bóng

cánh mưa rơi

gối mộng

 thế giới chiều mưa

bẻ cong trời nắng

buồn không mượn

sợi thời gian trôi

bảo tàng

phố đông người

nụ hôn nhiễu loạn

mân mê từng giọt mặt trời

định hướng

cái nhìn đứng sát

gối mộng thơ say

xuống nhạc

xanh biếc phơi bày

chân trời mù

 chiều mùa đông

câu thơ không lửa

vắt dài nỗi nhớ

gió bâng quơ

nằm vạ nghiêng

mênh mông nỗi buồn

tháng năm bất động

rơi tình

đêm mưa tuyệt vọng

người đi mang nốt tương lai

chân trời mù luân hồi ảo giác

bão 

chiều không đáy

hạ rung cành mơ

sợi mùa thu

 đêm ở quê

tháng bảy

đóng

choàng

đối diện vu vơ

buồn trăng mới lớn

ngã

sợi mùa thu

khúc ru chiều

nẻo nhớ

sóng

sông trôi

phù du lục bình hoa phủ

chiều đa cảm

nhìn trộm cái hôn

 

 

đứng bóng

 được mất

trái tim thơ

nỗi buồn một thuở

lơ lửng thu xanh cơn gió chiều

tháng năm gầy mòn bao bọc

chim bay

mất gì cho nhau

phung phí ngày dài

một chút tình lâu không gặp lại

ngày đứng bóng

nắng ngả mồ hôi

lênh đênh mặt trời sám hối

con tàu chạy

rừng hư ảo trăng sao