mảnh tình cũ
hao mòn chiêm bao
thế giới nghiêng
bỏ trăng cho gió
cỏ cây dậy thì
ca dao
thơ lạc dòng
nỗi niềm hè thu
mộng
hư vô vĩnh viễn
mưa buồn buổi trưa
kỷ niệm đầu
tượng vỡ
mảnh tình cũ
hao mòn chiêm bao
thế giới nghiêng
bỏ trăng cho gió
cỏ cây dậy thì
ca dao
thơ lạc dòng
nỗi niềm hè thu
mộng
hư vô vĩnh viễn
mưa buồn buổi trưa
kỷ niệm đầu
tượng vỡ
nhạt thếch vui cười cũ mới mây bay
gót chân
sợi mùa thu
một mình đếm tuổi
chuỗi hoàng hôn xanh úa nơi vui
thơ năm tháng vỡ òa rong ruổi
nắng cũ
con đường quen
ổ gà thế kỷ
tháng tư hạnh phúc không đề
ảo ảnh trôi chìm nước mắt
đường hẹn
người quen
mưa mùa trắng rỗ
ấm lạnh bờ mê
hoài tố bài ca sát thát
cơn bão vuông
nối dài lịch sử
hờn dỗi nào hay cánh bướm lặng thầm
hợp tan
giấc mộng mong manh đêm mờ mịt
tình lỡ duyên mê mải trông ai
gió cuốn
phiến u hoài
một phút ngừng say
đọa màu âm phủ
chết nửa vời
lạnh lùng thơ
sáng tối
nỗi nhớ tựa lưng
hả hê ánh sáng
kẻ mù lòa
hé mắt mùa đông
thương đời để nhớ
sắc không
bờ mê bồng bềnh
giật mình trong tưởng
đêm tàn
trăng nhà bên
quanh co trầm ngải
thuốc đắng
rượu cong môi
thắp đuốc đi tìm
văn chương bám bụi
ngập ngừng cảm xúc
gió thổi áo bay
nét thu cong
cầu vồng mắc võng
mùa yêu bày biện linh hồn
tuổi hai mươi
chạy xô ra bển
lo toan thế kỷ bay vèo
lúc chết
cúi hôn lòng đất
vái lạy mênh mông
đời côn trùng
thụ
thai ánh sáng
đông buông
lạnh lẽo vô cùng
đêm sầu bốn mặt
chút dư vang
mong manh tà gió
men tàn vị nhớ xa xôi
tuyết phủ
chiêm bao gối mộng
chao nghiêng khoảng trời
con đường xưa
buổi chiều rêu lở
mây xuống núi
hương thầm chờ ai
nỗi buồn xuân tái
mò mẫm vòng quay
thao thức thanh âm tuôn chảy
hạnh phúc
nếm mòn tuổi trẻ
mộng du một khoảng trời xanh
chiều không đáy
tiếng chuông đắc đạo
vui buồn hỏa thiêu
thơ phố
tình đau khổ
đêm dính chặt linh hồn
đời không mơ
níu hơi thở cũ