tuyết xạ

gió thoảng mây trôi đời hờn tủi
cung điệu hoàng toàng thắm thịt da
gửi chốn thế gian niềm vô vọng
vũ trụ buông màn trong câu ca

ai đã nhốt mây ghìm ngọn gió
để cho thuyền lạc bến không bờ
thả sương nuôi nắng đời mưa bão
cũng đủ ru hồn một giấc thơ

gió thích bạo hành nắng căm thù
sông núi mịt mù đánh võng đưa
mặt trời khạc nhổ Phù Tang rét
gió tuyết điêu tàn mây viễn xưa

cất lên run rét cung trầm bổng
thoang thoảng mênh mông nấc bến thuyền
tình thu xao xác sầu tìm bóng
nhịp khúc nổi trôi vỡ tiếng khơi

hoang sơ độc dại hồn sa mạc
sỏi đá trong lòng đánh lửa hoang

   

3 nhận xét:

Nặc danh nói...

gió thích bạo hành nắng căm thù
sông núi mịt mù đánh võng đưa,hay ,choáng!

Nặc danh nói...

mặt trời khạc nhổ Phù Tang rét
gió tuyết điêu tàn mây viễn xưa,hay,..mặt trời ..khạc nhổ,hãi!

Nặc danh nói...

hoang sơ độc dại hồn sa mạc
sỏi đá trong lòng đánh lửa hoang.tuyệt,academy!

Đăng nhận xét