lá bay

biết thế nào là vùng ranh giới
giữa nhân tình và nỗi cô đơn
chỉ biết ràng ngày nhớ em hơn
và mong muốn không còn khoảng cách

với tình yêu xin đừng vội trách
sự hờn ghen đem tặng làm quà
xuôi theo dòng cảm xúc sáng ra
một màu trắng Ta bà nhân quả

đã hiểu nhau cả trăm ngàn cây số
ngại ngần chi không đủ ngôn từ
bởi khi yêu đẹp tựa như thơ
và khi ghét đen như bồ hóng

giữa biển trời đôi ta lạc lối
giận hờn ghen bối rối lo âu
khi tay xa hồn cũng u sầu
đẩy suy nghĩ bao nhiêu dự cảm

chuyện buồn vui thói đời hút tỉa
vùng không gian tràn bóng cô liêu
những chiếc lá tình yêu phù phiếm
nhẹ rơi bay trong nắng buổi chiều

     

3 nhận xét:

Nặc danh nói...

với tình yêu xin đừng vội trách
sự hờn ghen đem tặng làm quà,hay,vi tha!

Nặc danh nói...

bởi khi yêu đẹp tựa như thơ
và khi ghét đen như bồ hóng,đúng vậy ,thích!

Nặc danh nói...

những chiếc lá tình yêu phù phiếm
nhẹ rơi bay trong nắng buổi chiều.bi ,mê!

Đăng nhận xét