mùa thu quạnh vắng
lá rơi
tàn xác đỏ
trời chợt nắng chợt mưa
rụng rơi hồn thơ mới lớn
nỗi buồn
hình lá dong
gói bánh chưng một thuở
bầy chim ngoài ngõ hót rộn ràng
anh ngỡ nắng vào
mùa xuân gọi cửa
giấc mộng
treo đầu cành, chưa kịp hái
úa vàng
tàn phai
những phím tơ rung lên cùng năm tháng
cát bụi phù du
yên tĩnh thiên thu
một vùng nghĩa địa
ngày dài như miệng vực
bánh xe theo nhịp thời gian
mặt trời hồng tỉnh giấc
khói địa đàng vỗ mặt
hoang không gian
tàn ngày tháng
4 nhận xét:
nỗi buồn
hình lá dong,hay,tuyệt!
anh ngỡ nắng vào
mùa xuân gọi cửa,đúng là thơ...sĩ!
cát bụi phù du
yên tĩnh thiên thu
một vùng nghĩa địa,choáng,nghịch nghĩ!
khói địa đàng vỗ mặt
hoang không gian
tàn ngày tháng.thích!
Đăng nhận xét