cái vẫy tay

vứt hết mọi thứ
ta được gì trong bàn tay nhem nhúa
những đường chỉ như những dòng sông
ngoài bàn tay là mặt biển
là bến đỗ tàu thuyền,là đại dương vẫy gọi

vứt hết mọi thứ
ta lấy gương soi mặt
năm tháng cày vỡ mặt người
những vết chân chim khô hạn, nứt toác nhăn nheo
bù lại là con mắt sâu hoắm,với độ tinh anh cú vọ
phủ lên lớp phấn bụi thời gian, bạc mặt
tóc như rừng cây mùa đông tuyết trắng,phất phơ

vứt một cuộc đời
bỏ vào túi
rồi lấy diêm ra châm thuốc
những vần thơ tan bay
màu trắng
vẫy tay người

     

4 nhận xét:

Nặc danh nói...

ngoài bàn tay là mặt biển
là bến đỗ tàu thuyền,là đại dương vẫy gọi,trí tưởng tượng của kẻ điên khùng ,vui,Bùi Giáng!

Nặc danh nói...

năm tháng cày vỡ mặt người
những vết chân chim khô hạn, nứt toác nhăn nheo,cày vỗ mặt!,chẳng ai tả như ông, kiểu xé giấy!đại thích!

Nặc danh nói...

tóc như rừng cây mùa đông tuyết trắng,phất phơ,cách miêu tả đột phá,kiểu Hàm Mô Công ,dị!

Nặc danh nói...

vứt một cuộc đời
bỏ vào túi
rồi lấy diêm ra châm thuốc
những vần thơ tan bay
màu trắng
vẫy tay người.lãng tưt coi đời là.. vần khói ,điên!

Đăng nhận xét