kiếp mòn cũ rích

đêm ngây lạc
đi tìm ánh nắng
thăm thẳm một màn đêm
cũ kỹ thời gian
đường chiều mệt mỏi
gầy guộc mùa đông trút lá
khép cửa hoàng hôn
bóng tối tràn mặt bể
những bông hoa bật khóc giữa đêm khuya
mang mang sắc nhớ
lớp lớp người đi
hạnh phúc vui buồn gột rửa
chiều đổi mùa
ớn buồn cơn gió
nghe mơ hồ phố xá so vai
trễ nải yêu
buồn thắt thơ hoang lạc
đặc quánh vô ưu như thể vô hình
ngày đi
kiếp mòn cũ rích
kẻ khờ khạo độc hành
chiều rụng trên tay
giật mình nhìn đời đã muộn

tháng giêng xanh

lê thê đêm vắng
mùa đông không ánh lửa
thiền vọng mặt trời
hạnh phúc vỡ đôi
chơ vơ núi đá
ướt sũng hồn mây
trói tháng ngày thời gian đeo buộc
mỏng mảnh yêu
rỗng lạnh chân trời
cơn mưa ru trái đất
tia chớp xé số phận
tháng giêng xanh
ửng hồng tia nắng
ứa nhựa mai hồng
dịu dàng gió thiên nhiên đoàn tụ
đêm thiên nga
thiền vọng bầu trời
sóng vỗ lời thề
cát trôi tháng năm rười rượi
huyền thoại đợi chờ
lục bình làm thơ
lá vàng rơi giữ thời gian ở lại
xanh nỗi nhớ
giọt cay mắt người

vỡ bóng

mặt hồ sương mỏng
loay hoay ảo giác kiếm tìm
thức hiện kỷ niệm
gọi cổ tích về thăm
hờ hững cuộc đời
tưởng mình không đứng nổi
chơi vơi lang thang chân trời
vỡ bóng
gió cuộc đời xuôi ngược
lãng du trôi giữa chốn không màu
ngược dòng sông
về thăm bến núi
hy vọng trắng bình minh
ngủ quên
thiên sứ thì thầm
mặt trời chết bóng đêm nghiệt ngã
trái tim đa tình
nhịp đời đon đả
chòng chành yêu
con sóng lắc lư 
sương lạnh phố gầy
tiếng rao đêm quay quắt
rỗng đam mê
bỏng rát thẫn thờ



kẽ lá tách đêm

thả lòng lạc cõi
bồng bềnh mây trôi
cuộc đời chẳng lo nghĩ
rơi xuống đất
bòng bong kiếp nhân sinh
vần xoay ngày tháng
ưu phiền gõ cửa
ngày dài bóng đêm
tắt ngọn nến
mặt trời không mọc
bước chân hờ hững không bờ
bỏ làng lên phố
bụi cuốn cuộc đời
thời gian hắt dọc hắt ngang
đêm nằm ôm ưu phiền chờ đợi
cỏ trắng
bóng tối khô cằn
đom đóm thay sao thắp sáng
đêm không màu
co ro thân phận
nỗi sầu mất trăng
mộ đá chiêm bao
tử sinh người than thở
giọt mưa buồn
kẽ lá tách đêm

gồng mình phá cách

đứng trước mùa hè
tiếng ve sôi xé nắng
nung cháy buổi trưa
ảo giác cô đơn
hoa về phượng cũ
nắng không thơ
huyền thoại bụi bờ
bao triết lý ngổn ngang đời sách vở
ước vọng cao xa
cơn mưa dập tắt
một bình minh không mặt trời
thánh thiện cầu vồng
lung linh miền hư ảo
trời xanh vẩn đục vòm sao
cát bụi theo mây về vũ trụ
đi không tới
thinh không hoảng loạn
trăng sao thức suốt đêm dài
nỗi đau được mùa vô cảm
cơn mưa lòng
thăm thẳm chốn không anh
buồn hiu hắt ước mơ nhợt nhạt
kỳ ảo hoang dại đôi mắt loãng
lối về không có gió heo may
miền hiện đại
quá khứ dẹp nép bên đường
đời xô ngã
thơ gồng mình phá cách
bóng lặng
người đi

đến rồi đi

xa cách giữa đời
chiều trôi êm ả
giấc mơ không thực
mặn nồng trống trải đơn côi
cuối mùa yêu
hẹn hò không đến được
hoa cúc muộn nở giữa bàn tay
đến rồi đi
dấu vàng in trên cỏ
xao xác chiều thương nhớ người xưa
nhợt nhạt nắng
mây trôi về hai ngả
ướt lòng người vương vấn nhớ thương
mùa đông
se mình trước gió
cái lạnh ùa vào đứng trên thang cửa
người đàn bà mùa đông
gió trở mùa
trắng bờ hư thực
đời vật lộn cơn mê
đêm tối đi về ngõ vắng
tham lam bóng tối
dằng dai như cỏ dại
mặc mùa đông sang

gió quay đầu

chông chênh nắng
quạnh hiu thời trai trẻ
vắng em bốn mùa rỗng tênh
đánh thức bầu trời
mưa xâu nỗi nhớ
một chén sầu say suốt trăm năm
chiều ký ức
nợ nhau mùa xuân
duyên không bén rễ
tháng năm chạy trốn điêu tàn
đong hạt nhớ
dập dìu mơ chen thực
hoài niệm phố cổ liêu xiêu
âm thầm rẽ ngang lời hẹn
thu muộn
âm vang lời của gió
gom nhặt buồn vui
rực rỡ thiên đường góc phố
khó nhọc cuộc đời
máu tràn lan chảy
dòng nước mắt khô cằn
gieo lời ước
đói rách quanh năm
sóng dồn cánh cò trĩu nặng
vỡ bờ nghĩ suy
tràn đêm mộng mị
gió quay đầu