gõ vào khoảnh khắc

chiều
lâng lâng men rượu mặt trời
chập chờn đời hy vọng
cóp nhặt mảnh buồn
dang vòng ánh sáng 
chiều thăm thẳm hoàng hôn
khép lại càn khôn
vòng xoay gió lốc
thời gian chạy dọc cuộc đời
nỗi sầu chắn ngang thời cuộc
đánh mất mình
tìm hình trong bóng
đường vạn nẻo mây trôi
tan vào hoang lạnh
rưng rức miền vô cảm mưa rơi
ám ảnh chiều hanh
nụ đời gõ cửa
ngồi đếm giọt thời gian
gõ vào khoảnh khắc
đi qua làn mây mỏng
tắm gội ngân hà
uốn cong mây
đêm khuya cầu vồng rớt
phong trần gian khổ
chai sần lộ thiên

xứ sở xanh

chiều mỏng
hoàng hôn ra khơi
con đò chòng chành bến vắng
mặt trời hờn trái đất
chiều ghen đố kỵ dòng sông
thuở hồng hoang
cuộc đời mở rộng
vũ trụ là căn nhà bao la
người với người bên nhau yên ả
lá rơi
những mảnh đời tơi tả
lênh đênh đêm tối
đốm lửa tàn vơi
cuốc bộ đường xa
trầm luân tấm thân mưa nắng
những mảnh đời cháy xám tro than
hào phóng thời gian
thuyền về bến đậu
bon chen từng cột mốc bên đường
tìm về
tiếng quê đặc quánh
cuộc hành trình xứ sở xanh
hom hem đời
thất lạc tình quê


vết sẹo khóc cười

đời muôn mặt
cũ mới từng ngày
nghệp cho đời sau
khổ đau phú quí
cửa số phận
thăm thẳm bụi mưa
dưới phố dạ lan không ngủ
gần và xa
tố nữ lần theo mộng
hoa bưởi bồn chồn tỉnh giấc khuya
sớm mai
giọt sương xô vỡ
trinh nguyên ngọn cỏ mềm
gió động kiếp lầy
hạt nhớ long lanh
nẻo đường cát bụi
ru êm trời đất
chiều nghiêng thời gian
vết sẹo khóc cười
những bước chân lầm lạc
bốn mùa xanh mây khói
độc thoại cuộc đời

tẩm độc

nắng thức
đêm héo rụng
ngày lên theo hướng mặt trời
trăm mắt gió
cố vui chốn tuổi già
hồn thành đá xếp bậc đi lên
cuộc vui tròn khuyết
nắng đậu trên vai
hạnh phúc bắc ngang cầu ô thước
kiếp lang thang
mở cửa thiên đàng
đêm về giấc mơ hiền hậu
nhốt đời nhau
trang nghiêm trời lạnh
địa ngục thiên đàng chấp chới
dửng dưng yêu
chiều hồn tẩm độc
dở dang thơ mù lòa
viễn tượng đời người
hoa cỏ cầm hơi
luân lạc trong vùng ánh sáng
gương vọng
chiều mặt trời đi vắng
hoàng hôn nhỏ lệ vàng




bỏ quên chỗ ngồi

tim trũng
chảy hoài giọt lệ
thất lạc nhật nguyệt đêm đêm
sâu thẳm sau vùng ánh sáng
đi tìm quá khứ
giấu nhẹm cuộc đời
một chốn riêng bờ vai trầy xượt
dương gian truyền kiếp
đời hư hoải cõi âm
linh hồn khốn cùng lực kiệt
cuối đời
lửng lơ khói bụi
chiếc phi thuyền bay lạc không gian
xác thân đêm ngày phát sáng
mắt mở
nhìn chẳng thấy gì
dòng sông cũ đôi bờ xuôi ngược
tình không mọc
lãnh thổ em quạnh vắng
tử sinh truyền liếp tìm nhau
thủy triều nhớ bạn
ngựa mù khua vó
hoàng hôn vỡ làm đôi
đi tìm cây thập tự
bỏ quên chỗ ngồi

đá cũ

đời mưa nắng
nỗi sầu đi suốt kiếp
buồn sương nặng trĩu hai vai
chút quê đỏ ngầu mắt gió
kẻ vong thân
câu thơ lòng mệt nhọc
những mảnh buồn bếp lửa đêm khuya
đá cũ
cỏ đơm sương lạnh
chiêm bao chảy máu nụ cười
ngày tháng rữa
người ôm hồn phủ phục
ân nghĩa nghìn năm còn những cho nhau
tìm người giữa chợ
kẻ cuồng tê kiếp người
ăn đong ngày tháng
đường ranh giới chân trời
tuổi hẹn hoàng hôn
giấc chìm bồi lở
những đám mây cám dỗ
đáy khuya thiên địa kinh
mùa đông
cửa hàng số phận
cột mốc chờ người
giọt lệ cuối cùng
nắng cháy trên môi



lật xấp

mắt đời
nhá nhem thu muộn
úa vàng vụng dại yêu đương
đắm đuối trăm miền bão rớt
bước giữa cuộc đời
trèo trên đỉnh gió cuốn
nghìn ước vọng sông trôi
khô rang hạt mưa
sự sống bên bờ vực thẳm
đêm quay cuồng
đáy mắt em ngoan
khúc hát vọng âm từ cửa ngục
héo lụn tháng ngày
cuộc đời lật xấp
hồn vươn cánh tay
nhiệm màu mưa
ngoác ngoan giấc ngủ
nghĩa trang thiêng chở kiếp hoàn thai
hóa trang đời
cuộc rong chơi lận đận
thiên đàng mời gọi thế gian
sao ngàn đêm đêm rực sáng
lún mặt trời
tình sầu ngửa mặt
mộ phần tươi mái ngói hiên vàng
dang dở cuộc chơi
dung nhan trở mặt
đêm miễn dục
thiên đàng