lê thê

ngày hoang
gọi nhau từ tiền kiếp
tình trôi mãi cuối trời
bến lang thang
muộn màng trăng hấp hối
lối đi gầy soi rõ cơn say
hành trang đôi mắt
mặt trời rụng bên đồi
nối nhịp vòng tay
thắp đôi bờ mộng
bí mật cuộc đời ai biết
chơi vơi sống
phiền muộn chất chồng
xung quanh đời mãi mãi mênh mông
làm bạn với mây
mộng mơ đêm trắng
leo lên dốc thẳng cuộc đời
chiều mưa
hoàng hôn ướt áo
nắng vẫn còn nhầy nhụa
chết nửa cơn mê
tháng tư buồn
mây đen bao phủ
lê thê ngày về

trắng đêm thâu

đêm vòng quanh
thời gian lướt nhẹ
ngõ vắng rụng hoa sữa
hun hút buồn hoang dại cơn mưa
ngột ngạt nghĩ suy
cuồng xiết vòng đen
hạt mưa ướp vào khung cửa
lay thức giá băng
sắt se sợi tóc
cơn đau liêu xiêu vụng dại
thuở biết buồn
chạnh lòng ngọn lửa
nỗi nhớ bạc trắng đêm thâu
đời nghĩa trang
lòng buồn hơn nữa
đông qua rồi thu sang
tình không hoa kết trái
vay ý nghĩ
mơ về tuổi nhỏ
linh hồn ở trọ giữa tháng ngày
vớt long đong
chìm nổi nắng mưa
lênh đênh đời thừa
một nửa

lạc giữa đêm

mùa thu mây xõa
lời ru nhói trong lồng ngực
thổn thức ngân hà sông trăng rơi
cằn cỗi nhớ thương
gió tan hạt nắng
dằng dặc dòng sông đời
thả hoàng hôn
mong manh nước mắt
tan ra và hòa nhập
lạnh giấc mơ xa
cơn bão trong tim
đánh thức cuộc đời
nỗi nhớ cồn cào ngọn lửa
lẫn vào đêm
ngọn gió xanh hóa đá
thời gian tràn ngập tháng năm buồn
đêm ảo huyền
một thời đi mất
cổ tích rơi trong tịch mịch
lạc giữa đêm
triệu kiếp trăng cô đơn


vết roi

ngày cũ
mộng mơ ngõ vắng
kỷ niệm xanh rì
cuộc sống tím bầm để lại
đôi mắt sáng
lạ hoắc giấc mơ
lụy phiền cuộc đời trôi dạt
cánh cửa khép
hóa thạch góc đời
đêm trần gian nhớ thiên tài tấu khúc
ly rượu cuối
hấp hối cơn mê
chén phiêu du đường về mất dấu
thời thơ ấu
giữ cho mình một nửa
nỗi đau nắng rụng chân cầu
mùa tuyết rơi trên tóc
buổi sáng quạnh hiu
mặt trời leo lên bờ liêu tịch
vết roi thời gian
trái tim khẽ nấc
lời thề suông trăn trở yêu thương
nương náu cuộc đời
quay đầu về níu
niềm hạnh phúc vỡ đôi
đem thơ đi bán
ráng buồn làm vui

mù tăm

khắc khoải tiếng chim
nửa vành trăng lạnh
co duỗi không gian thao thức gió đồi
xào xạc lá đong đưa ngày tháng
bồi lở đêm cuộc đời trăn trở
linh hồn bỏ ngỏ trái tim côi
giũa cuộc nhân gian
giọt ly tan phách lạc
mộ bia ướt đẫm nắp bung đời
số phận bật gốc
một đời khổ nhọc
ngửa nghiêng hồn trăng chết đêm khơi
xác thân hóa tục hồn hóa thạch
rót nắng vào mơ người nhớ đời
xoay thế giới


gối mộng lên mây
nhốt trời đêm gọi chiêm bao ngày tháng
xanh nỗi nhớ sóng phơi đầu bạc
sống giữa đời tiền kiếp xa xôi
trên bước mộng du
ánh vàng tơi tả
cuộc hành trình giông bão
quầng đọng tiếng thở dài
cơn mê đằm
thế kỷ mù tăm

lưu lạc cơn mê

ngày mỏng
đất thấp trời cao
thăm thẳm cõi tâm linh trắng xóa
đêm nhợt nhát
ánh trăng mơ hồ
rong rêu mộng đầu ngõ
xa đời thực
nuôi chiêm bao đê sống
xanh miền cỏ non
đưa ngày vào đêm
lên men ngày tháng
nỗi buồn đi vào im lặng
sâu vào cõi người
khổ ải chất đầy vai
linh hồn run lên sợ hãi
đêm đen
niềm thương trỗi dậy
óng ả giọt tinh cầu
tương tư cuối trời lóe sáng
gió thổi qua sông
trăng rời gối mộng
ngày về
lưu lạc cơn mê

nước mắt co ro

kẻ thơ đày
trắng tay thời cuộc
mảnh trời vỡ chân mây
nỗi buôn quẩn qanh ngày tháng
miền gió cạn
chén mưa đêm
tàn tro hành trình giai điệu
nhạt loãng tháng ngày
đêm nhập nhằng hư thực
hẫng hụt sương rơi
hồn lang thang tìm nơi tĩnh vắng
đêm thu tàn
nước mắt co ro
nhợt nhạt suy nghĩ
những vần thơ bước ra khỏi điạ ngục
đung đưa nỗi niềm chua chát
kiếp lang thang
đâu chốn nương đôi mắt
lưỡi gươm và chén rượu
đêm nhe nanh cười
cất trái tim vào xó
chặn bỏ lối đi
hóa thành cây cỏ