một buổi chiều

chiều thẳng đứng
cuộc đời chật vật
dòng sông nhớ nhớ quên quên
đời không tiền trái đất không bệnh viện
bến thời gian
kết đôi luyến tiếc
ô trũng vũng buồn cửa sổ
ngày xưa còn nhớ
cố quận sương mù
yêu bướm
chạy trốn dưới hoa
đuổi theo mây cuốn đời gió chạy
miền tuổi trẻ
bâng khuâng cõi lớn
thiêng liêng cuộc tình nửa hơi
yêu nàng thơ
trần duyên châu lệ
đêm nghiêng mình non nước
dòng suối cạn
trăng ở trong hồn
một buổi chiều tiễn đưa năm tháng
xao động nước non
tung tăng rừng núi
phố phường nằm im

cảm khái

chưa phải lúc ngồi buồn giận bể
nhìn mây trôi nghĩ lũ đươi cười
chưa phải lúc trái tim còm cõi
gặt cho mình hoa lá tả tơi
gió không bay
cây không bóng động
mặt hồ phơi trắng nắng cay
thời gian sắc hình trơ trẽn
yêu cho được
mơ hồ bóng chay
thả rông suy nghĩ phơi bày
bài hát thế gian
ru tình bóng nắng
tiếng tơ lòng bầu bạn
ngao ngán ly tan
phút giây thiêng
mênh mông ánh sáng
hoàn mỹ bức tranh trần gian
đêm thần linh
màu tươi réo ngọc
khuấy nắng
đơm hoa
thu réo hai hàng
cảm khái dòng sông
hoa say đắm

đi tìm

ngày không màu
chơ vơ cỏ mọc
dòng sông lục bình tím ngẩn ngơ
gió mùa đông tuổi lên mười chao chát
níu đêm
kỷ niệm chợt ngã
mùa hạ đi trên đầu
ngọn  gió lành
cầu danh nước mắt
tiếng vỡ của lòng tin
đeo đuổi hư danh đời còn mắc nợ
lạnh mồ thời gian
ước mơ trượt  dốc
chiều có kẻ  đi tìm
thời gian chảy xuống hồ
thành phố chít khăn sô
chậm chậm quạnh hiu trong ta tất cả
nước mắt khô
vệt người cay đắng
trắng đục cả bến bờ
đi tìm bóng tối
nghìn thu dang tay
rượu  mềm bạc mái đầu


tuột

chiều mồ côi
an ủi bằng nụ hôn ánh sáng
đánh vần câu thơ
thân thuộc  ngục tù
vụng dại nhân đôi thần thoại
thắc thỏm mặt trời
hoàng hôn rỗng đáy
nắng chảy chùng mái sông
dựng ngược thời gian
quăng đời lưu lạc
cây xương rồng có gai
giấc mơ rách
xù xì gỗ đá
kỷ niệm khoan nhặt
tàn tro ngồi đợi cơn mưa
bức rèm đêm
lạc loài mưa gió
ước mơ viển vông bỡn cợt
nắng xanh trời
đời ủ mây
ngược xuôi trăm ngả
nắng trên tay
trôi tuột tháng ngày

nhai trăng

chiều cũ
hồ trong nước ngủ
cháy lòng cho lạnh gió đông
vườn tình ái tham lam mải miết
xuôi dòng
mảng trăng bàng bạc
con sông dài dấu tích
hồn như mảnh bè trôi
lạc bước đời
thù hận ngồi bên nhau
cát bụi vàng son tơi tả
ngọn gió khóc
lộc cộc vồng mặt trời
rách nát đầu non gió thổi
ngày mai
mặt trời chết trên đầu
người trở thành bé dại
long cong suy nghĩ
vũ trụ nhuộm màu
đại lộ xích đạo người rong ruổi
vệt mưa đen
đêm ngồi câu cá
nhai trăng thòm thèm

tiếng vỡ pha lê

yên lặng cuộc đời
loáng và xa
con đường không nơi trú ẩn
trơ vơ bóng tối
mưa  phủ lùm cây
lác đác nỗi buồn ảo vọng
chiều trên tay
ánh mặt trời tan nát
trầm hương tím bầm mây
sông tìm dòng con gái
cánh đồng trăng
gió thổi
tiếng pha lê vỡ
hồn bay chín tầng
đời ngủ gật
chân tường chặn ánh sáng
người và thơ bước vào thiên cổ
hoang dại trần duyên
chánh quả trần gian
ngọc hoàng kim mã
đêm ngất ngư nghìn thu

nõn nà

bốc đời thơ
ném vung vãi
những tháng ngày hoang dại ngày thơ
cơn mưa lôn mửa
bầu trời thành ao tù
viên đá lát đường rỗng không phố xá
đời câm điếc
tiêu sài lung tung
từng mảng thơ trôi mây vỡ
sống như chết
hồn nằm trên sa mac
khao khát lung tung
thật thà ảo giác
thành phố chín tiếng tàu
sân đời trở nên hôn loạn
loang và xa
đêm đùn bóng tối
cửa trời bóng đứng trơ vơ
miền ảo giác bập bùng ngọn lửa
trú ẩn thời gian
dọc dường ánh sáng
vàng đêm lác đác sao rơi
trèo lên cành trăng
ngó vào bóng tối
nõn nà tịch mịch
khuya đời