đốt cháy mình

cỏ dại
niềm tin sợ hãi
trốn vào mây hơi nước thở dài
quăng vào đêm nỗi sầu tím tái
hoa và nước
vắng màu năm cũ
từng hạt mua nghiêng níu vai trời
gói ước mơ
vo tròn kỷ niệm
mùa suy nghĩ đánh rơi
vẩn vơ mùa hạ
hồi tưởng nước sông trôi
hẹn nhau về
trăm năm thời cuộc
nhặt cánh phượng cuối mùa
ép niềm đau tan nát
vọng xuân
hơi thở cựa mình
trong veo tiếng chim gọi bạn
miền xa cách
tình khô hồn lở
đứt chuỗi thời gian thao thức tháng năm dài
quên ngày tháng vung tay đời nguyệt thực
đốt cháy mình đêm vọng tương lai

chiều đỏ ngọn

dọc triền cô đơn
đêm rơi miền ký ức
đời xây ảo vọng
nỗi niềm cơn mưa chiều
cuồng lưu nhớ
giấc mộng mặt trời
đời câm nhìn nhớ thương ngây dại
dọc theo số phận
vết đêm rỉ máu
điệp khúc lạnh lùng sương rơi
nẻo đi về
tình khúc đón đưa
hiện tan chiêm bao lần cuối
phố dài thơm
công viên vắng trăng buồn hóa đá
trần trụi vần thơ
dậy thì nỗi nhớ
lòng khuya dạ khúc còn bay
âm vang say nồng ngày tháng
chiều đỏ ngọn
hoàng hôn với bắt
đánh ghen giẫm đạp mặt trời
kết duyên cùng màn đêm tối
xa xôi ánh mắt
yếu đuối trái tim thừa


nỗi buồn tiền sử

chiều hoài niệm
mây trời đưa đón
sương dâng trên nẻo đi về
cung đàn đứt hoàng hôn chìm nổi
xòa bóng tối
công viên trăng góa bụa
vũng im đêm tối sao chìm
mở lối mơ
thẩn tha bến cũ
tiếng thở dài xuất huyết niềm đau
mùi hương xuyên tầng địa ngục
bình yên ký ức
nhớ thương tràn mộng mị
lụt lội bến bờ
mắt dâng lũ
sóng sánh nhan sắc bên cửa
đời đỏ mọng ngây thơ
người đi
kỷ niệm rớm buồn tiền sử
nắng vỗ về
hồn ở lại
bước chân đi


cháy khô nước mắt

mưa rào
ăn hết trăng sao
đời không còn mùa hạ
buông rời suy nghĩ
lang thang giữa loài người
lên núi phát nương
tra ngô vào lỗ
chiều gió đỏ
 nuôi chín chờ mong
trăng qua núi
một tháng lại về
thủy chung cùng kiệt
nham nhở nỗi đau
ngựa xưa tàu khác
kém chê hơn ghét thói đời
cong mặt đất
núi vấp sông khê
một lần yêu cả đời tim bỏ ngỏ
cổ tích thời nay
níu ru trái đất
cuộc tìm kiếm nửa vời
những linh hồn vong thân
cháy khô nước mắt
chia tay hò hẹn
lưu lạc bốn phương trời

đoạn đời

đêm ngẩng nhìn tròi
đã hết mười năm
cuộc đời chia làm mấy đoạn
mờ mờ xa xa
cánh hồn mỏng xuyên qua gió
mưa bụi lay phay mặt trời rét cuối ngày
đêm cong
ngọn đèn đường vàng vọt
ẩn ngữ thời gian vò kiệt sức
những lối mòn phất phơ
viền chân trời
ký ức lạnh khô buồn tẻ
tìm giấc mơ hồ đổ nát
tất bật kiếp người
ham muốn không ngừng nghỉ
mỏng manh cứu rỗi đam mê
đuổi bắt đồ vật ảo giác
cúi xuống nhìn đất
mười năm lại qua
cuộc đời còn hơn nửa đoạn
xanh cây lá
mộ phần ngồi đợi
gặp nhau khi hết đoạn đời

gió lùa

thời gian không đợi
tình sớm bạc đầu
nhặt chút vu vơ
nửa mơ nửa thực
tang bông mây trôi
sắc chiều đỏ
tường rêu hoa bìm bìm ngơ ngác
bập bùng hoàng hôn thắp lửa
miền cổ tích dâng trào
yêu bóng tối
cơn mơ chưa về kịp
bờ vui chìm khuất chân trời
nỗi buồn lên ngôi chễm chệ
mưa hao ngày tháng
đạn bom hụt nụ cười
nụ hôn đầu đời dụt dè trao tặng
gió lùa thơ
nửa câu thề thế kỷ
đêm hoang vắng
bước lên từ thuở nhân sinh
rong chơi ảo vọng
trên triền mặt trời
cháy bóng






đổ xô tiền kiếp

đời người thực hư
phiêu lưu không dứt
ao ước viển vông theo suốt cuộc đời
đêm đêm kỷ niệm đánh trôi giấc ngủ
xơ xác tháng ngày
chập chờn suy nghĩ
nắng gió và đêm
những thứ dựng lên đơn độc
mặt trời bầm tím
cánh đồng mùa đông nứt nẻ
những con dốc trượt trên đồi
thời gian chết dĩ vãng trôi trở lại
nhớ rồi quên
quên rồi nhớ
cuộc chơi nhân gian mộng mị
đêm trắng nỗi niềm
đón sự già nua
tặng phẩm của tạo hóa
vòng tay ghì chặt thời gian
khoảng sâu im lặng
quầng mặt trời đặc quánh
vách thiên thai lụt lội sao trời
thế giới đồ vật
đổ xô tiền kiếp
bóng tối khâm liệm thời gian