lạc hồn

giam kín thời gian
ngày chờ kết nắng
tình yêu như nước sông dài
dáng thu xanh
mây trầm vút bổng
thời gian loang lổ ánh thu tàn
bấp bềnh yêu
ấm dòng lệ nóng
thả trôi bọt thời gian
bàn tay xưng tội
cái nhìn nhọn hoắt
nửa hồn kẹt bóng đêm
tiếng chân gõ
người về viễn phố
chập chờn cô đơn
đất lở
rạn vỡ ly cà phê
nhịp gõ thức thao hò hẹn
vui trong buồn
giang hồ ngõ cụt
đêm lạnh lạc hồn



còn mưa

gió bấc
lửa lòng tắt lụi
cánh đồng phủ sương mờ
mộng vừa đến ra đi không trở lại
đốt lửa
nước mắt khô ngày cũ
phập phồng nỗi nhớ cơn mưa
đánh thức mùa xuân
lửng lơ chiều vàng nắng hạt
bầu trời nhiệm màu ước ao
cánh cò bay đi
ngày tàn trước mặt
đêm về lắm mộng nhiều mơ
yêu muộn
viển vông nhan sắc
thác ghềnh giấc ngủ
tan rữa cơn mưa
lời ru thành chiếc lá
đưa đón sương mù
ngôn ngữ tuổi hai mưoi
thời gian đứng ngoài chờ đợi
hư vô rụng giữa bàn tay
lời ru trên cát
yêu thương mộng mị
bế mặt trời dỗ dành
đời còn mưa

ngủ giữa trời

dòng sông sâu
mảnh tình vương vãi
quá khứ mờ sương người yêu đi muôn trùng
khúc ly tình chén rươu tàn hàng lệ
hao mòn ý nghĩ
rẽ bước âm thầm
mộ ngày tháng ngàn năm cánh mỏi
dõi mắt bốn phương
hoang vu người mộng
tựa vai thời gian cúi xuống
đi vào đêm
thoáng bóng mơ huyền diệu
chuông vọng trong hồn
ngày cũ
gió đi ngang
yêu thương giã biệt
cỏ cây buồn
buổi chiều đứng
mặt trời chết lặng
xuân trong tim quay đầu
rách thời gian
một mình ngồi vá
thangs năm lận đận xuân đi
thương làn mây
ngủ giữa trời mặt bể

đỏ mắt nhìn

nhặt thời gian
xâu buồn năm tháng
rỗng không chiều vô tận
cổ tích sau lưng
cơn mưa đời nặng hạt
niềm tin heo hắt
rưng rức ngày rượt qua
đời khó nhọc
ăn đong tình năm tháng
cơn giận hờn đau khổ lên ngôi
trái tim đau
khẳng khiu nhịp đập
mùa đông ảm đạm thu mình
quần tụ giữa đêm
trăng non lộc nhú
hương mơ thao thức canh khuya
hoa lá rụng
sông cạn phù sa
tháng bảy trạnh lòng nỗi nhớ
đỏ mắt nhìn
hà nội thu muộn
mây lắng giọt chiều





rung chuông giọt buồn

trời vênh mặt
bướng bỉnh mặt trời ghét
gió lách sang sông
mùa thu cạn
chạy trốn nơi nào
bơi ngược thời gian phó mặc
nuối tiếc tuổi thơ
viển vông cầu vồng
có kẻ đào hồn chôn sâu dưới mộ
cong đêm
trăng vờ yên ngủ
niềm đau rữa xác trôi dòng
kỷ niệm về
con đường hoa sữa
sự cô đơn của biển mùa đông
trái tim mười tám
ngu ngơ mộng mơ
câu thơ giăng tơ dang dở
rung chuông giọt buồn
tả tơi nỗi nhớ
sâm cầm gọi sầu đông
đi hết cô đơn
giọt nước mắt dừng lại
ước mơ còn ngoảnh mặt tương lai

mắt hoang

bóng đổ
vạch đời qua nhanh
vật vờ mưa sông gió lạnh
giữa ồn ào
muộn phiền ngày tháng
đêm đông nào thấy niềm vui
xế bóng trăng non
miếu tàn ngồi mộng
đêm đen mệt lả kiếp người
khoác hoài bão
sống đời hóa trang
ngó mình thấy lạ
nhựa sống
máu thời gian
kéo lê ngày tháng
kẻ lãng du
đi không đến
màn sương kéo chuông nhà thờ
đời chọn đợi chờ im lặng
mắt hoang
cắn nát mùa xuân
đêm sủng ái




vĩnh hằng tất cả

chiều nắng sạm
mặt trời dìu mây ướt
ô cửa sổ
cánh buồm vơi đầy
câu hỏi trong đêm
nụ cười cúi mặt
lạnh nhạt câu thơ khuyết trăng tròn
hạnh phúc
kiếm tìm đáy bể
nỗi buồn
ngã gục vào nhau
giấc chiêm bao khát khao mùa lạc
vĩnh hằng tất cả
cuộc đời với nhiều ẩn số
giấc mơ ngơ ngác lạc kinh thành
thương thầm hoàng hôn xô lệch
khóc cạn thời gian
khuya mưa ký ức
hồ không cao núi không vơi
gọi tên nhau
vô vọng mệt nhoài
chỉ có màn đêm bóng lở
say cho tàn
rơi rụng muôn nơi