hoa trắng

chiều ngã
mặt trời nghiêng ngả
vết đau trên chín tầng mây
gió lùa chết sau kẽ lá
ngữ ngôn vắng mặt
hồn trôi cuối trời
giọt lên khô trên áo
lê thê nhớ
trái tim ngã gục
buồn xưa thổi về
phất phơ thời gian
giấc mơ cạn
trống rỗng nghĩ suy
gió táp phẳng lỳ mây trắng
số phận giữa trời
trái tim hạt đỗ
viên xúc xắc thời gian
đêm thiên đường
thơm mùi hoa dại
nỗi buồn kết thành hoa trắng
phủ không gian

xứ nào

đêm im lặng
phù du suy nghĩ
người không còn yêu nhau
ngõ vắng
trăng thức nửa mùa
nỗi buồn hai đầu trĩu nặng
đêm say tràn miệng
xứ nào xe duyên
thuyền trôi không bến
tuổi chưa già
đời như ngọn nến
bập bùng tương lai
đêm khóc
lệ nằm dưới mộ
trăng hớ hênh buồn thiu
vàng ánh sáng thêm màu tang tóc
gió dắt hồn đi
tìm vùng kỷ niệm
rêu xanh phủ kín chân trời
thoát duyên trần
chết không cần mộ

trước cuộc đời

mây ôm núi
đời thưa giấc ngủ
đêm quay mặt ngủ mê
ngã tư khuya
bầu trời thiên chúa
tiếng đêm không còn mới mẻ
nhung lụa đen xì
là thi sĩ
bên bờ cõi tạm
ngả nghiêng đời mưa nắng gió bay
ngâm rượu vần thơ
nhìn đời thấy cũ
tham sân si cổ hủ
kiếp bon chen con người
về hưu trước cuộc đời
định vị không gian sống
lòng nhẹ cánh tang bồng
vô thường
vô thường
hai tay bông xuống
cuộc đời  như một cuốn phim
chiều tắt nắng
đêm tràn không gian

lạc

bầu trời quang
lang thang hò hẹn
mây trắng
muộn màng nghĩ suy
một phút thương nhau
dịu dàng mắt ướt
êm ái bên góc cuộc đời
chim bay
năm tháng xót buồn
đêm trống rỗng
ngẩn ngơ lòng rộng
ngọn gió gầy run rẩy trái tim đau
úa tàn thời gian
soi gương năm tháng
vụn vỡ nghĩ suy trần tục
cháy ánh nắng
hư vô nóng chảy
đêm rỗ mặt trời diễm lệ muôn năm
lạc con thuyền nhỏ
cô đơn mồ côi nước mắt
nhạt nụ cười
đêm tối vang khơi




vết thương đen

đông xám
hoa ngủ trong rừng
lạnh lùng cõi tạm
cong đời người
tai ương nhịp trống
gió rộng thùng thình mây bước xa
run rẩy ăn xin
lưng còng tuổi trẻ
những lý tưởng quê mùa
nuôi bóng tối
ném bùn lên mặt
những dục vọng đè bẹp thịt da
nền văn minh trở nên méo mó
nụ cười thỏa mãn
bầm đen vết thương
ẩm ướt nấm mồ nghẹn thở
khát trăng
đêm không ngủ
những đổ vỡ vô hình
gió lạnh
nước mắt bơ vơ
một mình đếm ngược
bồng bềnh đêm không đáy
có một ngày
yêu không nước mắt
tiếng thở dài trẻ trai



co ro

sợi đêm
rơi vào khoảng trống
khoảng cách là vũng tối im lìm
cơn mưa thời gian
khúc giao thoa trầy xược
hạnh phúc đứng trên vờ vực thẳm hoang mang
ngày và đêm
thành phố rên kẽo kẹt
co ro vui buồn
khúc nhạc không tên
trắng suy nghĩ
nỗi cô đơn ngủ gật
đêm thần kinh
tâm thức giật mình
che đậy bóng tối
khổ đau man dại
mưa tẩm ướt không gian
mặt trời lên
đêm trở về với biển
những vui buồn rách rưới
trăng sáng ban ngày


tĩnh tọa

tháng sáu giữa trưa
khúc mưa nỗi nhớ
xanh hoài kỷ niệm
kiếp phong trần trượt ngã nắng bay
nỗi ưu tư đậu trên vầng trán
xếp lại thời gian
mũ ni cay đắng
thu già đi qua mặt
đêm
giai nhân không nói
giả dối kiếp người
yêu không tới trơ vơ hạt bụi
ngày còm
lau mắt thơ xanh
suy nghĩ chen vai mịt mù cõi vắng
xích lại nỗi buồn
chạm giọt thời gian
vệt đời loang nỗi đau nham nhở
chiều tuột dốc
tĩnh tọa đời
rượu thơ chờ bạn
đêm hoang
mưa buồn gió bay