hạt nắng muộn

đời phiền muộn
đóng khung nỗi buồn
tình nông hồn lạc lõng chốn xa
không tương lai
kỷ niệm hồi sinh vương vãi
vũ trụ ẩn mình huyền thoại bình minh
hạt nắng muộn
thắp chiều say tỉnh
lặng lẽ buồn
lặng lẽ đục trong
ký ức tràn về cồn cào mưa lũ
lang thang chốn thiên đàng
bỏ lại trần gian dang dở
câu thơ tẩm khô ngày tháng
ngọng nghịu vui buồn rượu thơ
đêm giăng mờ
phiêu bồng tiên nữ
thiêng liêng tình ái sóng không bờ
đất lở
người đông
trần gian già cỗi
dắt tình lên núi
ngủ vùi động tiên


rơi nỗi nhớ

ngày ủ nước
hắt nắng lên trời
cơn đau phiền muộn
ký ức ngọt ngào
tương lai hoang phế
nỗi buồn sắc như dao
còi cọc yêu
lõm chõm nắng chiều
vần thơ ngồi tựa cửa
vết máu loang
hoàng hôn ngây dại
vẽ lên trời nghĩa trang
đêm ngọt mềm
dòng sông chết khát
mùa hạ mang sắc thu
rền rĩ côn trùng hạ thổ
quay lưng vào đêm
rưng rưng mảnh kiếp
tháng năm trôi tuột cuộc đời
rơi nỗi nhớ
mưa ngang mùa hạ
xám xịt hồn
lầy lội trái tim
mùa chín
ngày thức dậy
nắng cõng trên lưng


thêm dài

lặng thầm yêu
câu thơ chết đuối
đời uốn khúc nông sâu
lay giấc hoa
đông muôn đời thao thức
bỏ lại tầm xuân không có tuổi già
trái tim say
nhịp thở thêm dài
đêm đông tập thầm chờ đợi
phút ngậm ngùi
lấm lem bóng tối
rỗng không suy nghĩ vỡ đôi
trăng tròn khuyết thay đèn gác trọ
lỡ chuyến trẻ trai
mộng tình lạc lối
thực và mơ trộn lại
mê mê giữa đời
khép phía gió lùa
chờ mùa trăng con gái
chỉnh lại câu thơ
ngai ngái khúc khuya
chiều nết na
dòng sông lụa là
cho thơ ra tắm
nắng òa vỡ môi





cao vút

chiều úa nắng
vết đau mò mẫm thời gian
lom khom từng nấm mộ
hoang liêu hoàng hôn chìm đắm
phẳng lì tháng năm
gồ ghề suy nghĩ
bút mực hồn nhiên trầm ngâm mưa nắng
thơ rơi trên ruộng cầy
vá đêm
yêu vì sao lạc
đăm chiêu giả bước thơ ngây
khập khiễng trong vòng cơm áo
tuổi xuân thì
thơ  buồn lẳng lặng
vỗ về ánh nắng hoang leo
thời gian trôi cùng ngày tháng
đêm quê
mộ vui xương cốt
hồn trực chờ sương mờ
khuya heo hắt một trời sương lạnh
ám ảnh màn đêm
tóc tai buốt dựng
bẻ nửa câu thề
cao vút đông mê


ngày trắng

trắng mắt đêm
vết thời gian hò hẹn
hạnh phúc trên môi những điều chưa nói
dồn dập khổ đau khắc khoải đơn côi
chuỗi ngày trắng
tận cùng câu hỏi
con thiêu thân chết phía mặt trời
bên bờ hiu quạnh
cách nhau một giấc mơ
một nửa câu thơ vỡ đá
lao xao suy nghĩ
ngọt ngào câu chào hỏi
đêm chưa tan tang tảng bóng người
bước qua ngày tháng
tránh cơn mưa tầm tã
người đi rười rượi gió sương
mặt đường nắng trưa vấp ngã
ngã ba lòng
hết xuân rồi hạ
hợp lưu ăm ắp thực hư
trăng đài chưa đi hế tuổi
ngày mong đợi
che nắng vọng người



vui với mộng

bầu trời đen
gió lạnh vòng quanh nhịp sống
một chút đăm chiêu
thuở chưa yêu phấn son nhiễu điều
chiều nhìn đỉnh núi
còng lưng đỡ câu thơ
chí lớn thành đá cuội
hoang mơ thời gian
tràn bờ cổ tích
vầng trăng huyết dụ đỏng đảnh mời chào
chiều tan học gói mây vào áo tím
thập thò nhớ thương
ửng hồng mây trắng
khơi nguồn ánh mắt trong
sương đắp núi
hương mùa sót lại
muộn màng bối rối nụ xuân rã rời
đêm trần thế
bốn bề xao động
ảo ảnh trăng từ bi
dung nhan xuân thì héo úa
vui với mộng
mơn man vườn lạnh
khép đời
ngủ trọn giấc khuya




đêm giăng tơ

ngày gấp khúc
nỗi nhớ chơ vơ
thời gian nấp sau rèm cửa
lễnh loãng chiều
hồi sinh nước mắt
những khát khao tung bọt
tiếng thở thời gian
nhỏ giọt đàn thổn thức
thầm thì khúc hát nhân gian
bầu trời sao
những bậc lên vỗ sóng
đỉnh trời là vườn hoa thơm cỏ lạ
nơi tình yêu thắp sáng tháng ngày
nơi tuổi xuân không bao giờ chết
ngày tháng trôi
tuổi chiều chênh chếch nắng
soi lại đời trăng ngã mưa xô
đêm giăng tơ
văn chương lộm cộm
tóc xõa len vào giấc ngủ
nhí nhảnh cười
đêm hùng vĩ
dĩ vãng thoi thóp thở
vội vàng kéo còi
cấp cứu vần thơ
ký ức non tơ tương lai bật gốc
đời tung hứng nắng mưa