vết dao cắt

rừng buồn
trăng thở dài thế kỷ
ký ức thẳm đen lau lách cô đơn
ngọn đèn hạnh phúc trăm chiều gió
rót tràn tâm linh
cười trong bóng vỡ
nỗi buồn thơm hương ngày xưa
cầm thời gian
trao cành hồng kỷ niệm
đêm đen bỗng thấy mưa rào
vết dao cắt
thế giới trăm ngàn dằn vặt
muộn phiền mưa rơi
hời hợt yêu
thờ ơ trăng khuyết
thêm một chút ưu phiền
gục ngã vào nhau
giấc chiêm bao nhung lụa
sự yên tĩnh được bắt đầu
không yêu mà say
vĩnh hằng nẻo phố

đi về đâu

hồn cúi
nghe buồn nắng trưa
trời phai sắc cũ
mênh mông gió lộng tàn
đi vào thời gian
hoang vu đời mộng
tựa vui buồn
dõi mặt trời khơi
giáo đường
chuông vọng tình hư ảo
đầu thu
buổi chiều đứng yên
rượu tương tư
bóng nghiêng hóa đá
rủi may hết cuộc phiêu tình
mùa chiêm bao lại về bên cửa
tháng năm biền biệt
gió bụi đổi màu
ký ức tuổi thơ réo gọi
thương xưa
về đâu chi nữa
giữa đời khép cửa tương lai
thuyền mỏi
ảo mộng buông neo sớm tối
tàn canh tâm sự
giang hồ tử sinh


như mơ

thời gian bước
kỷ niệm rơi trên cửa
bỏ lại sau lưng mùa hạ tháng năm dài
gặp lại mùa đông bỗng dưng lòng khóc
giọt nước mắt
nở bầu trời mơ mộng
lang thang đứng ở cuối đường đời
một mình tránh người đưa đón
sẽ yêu ai
nghìn năm đơn giản
lãng mạn cô đơn chia sớt cho đời
cơn mưa muộn giữa chiều nhạt nắng
sợi tơ gió
trái tim nằm trên cỏ
thương bàn tay còn sót tuổi năm mươi
rộp phồng thời gian
đêm triều dâng nỗi nhớ
nỗi nhớ người hay  nôi nhớ đơn côi
đốn mặt trời
chặt mặt trăng đem bọc
chiếc áo quan cỏ úa bay qua đầu
trái đất cựa mình
gối tay nằm ngủ
thực mà như mơ

đá cười

phím im lìm
nghẹn lồng ngực đêm
vàng son cũng ra bụi rác
tóc thời gian
tháng ngày điểm bạc
khóc hoài chi thập giá vô
tình
mơ hồ thời cuộc
ve vuốt thế nhân
chớp mắt hồn lìa khỏi xác
trôi vào hồi sinh
vết thương máu mình khô lại
trống hoác yêu
bức tường bụi trắng
tờ lịch người bỏ quên
ngủ lơ mơ
đầu lắc lư ác mộng
thấy bầu trời rơi nghiêng
sông chảy
khuyết vẹt thời gian
mùa thu
chiếc lá vàng có lỗi
thời gian kết bám
chiều lạnh đá cười
dăm ba tiếng ngổn ngang bia mộ
hoang tưởng cuộc đời
xanh lơ mồ hôi

mùa xuân không đến

trễ hẹn thời gian
rừng im nhịp thở
bước chân lặng lẽ
cuối cuộc hành trình
chênh vênh buồn
lửng lơ chiều nhạt
nắng thả vàng mong nhớ
sương mù hồn hoang
chờ mùa thu
đêm lạnh gió ngang đầu
trong tim người lá rụng
bến cũ
tìm kiếm không người
chỉ có thơ và mộng
mùa xuân không đến
hạnh phúc co chân
con đường ngập gieo thêm vận hạn
nửa đời uống cạn
nhạt nhòa vui nước mắt
giấc mơ hành khất chuyến tàu xa
chong đèn ngắm đêm
bóng mơ điệu buồn
tình yêu hư ảo

phù sinh

gió lạnh
lòng không cửa che
chiều khua cơn gió bấc
mùa đông đang trên bờ
nhớ ngày đi
lê thê ước hẹn
nẻo đường thân lữ khách
bóng chiều vàng hôn mê
mây trôi viễn sứ
trăng trắng niềm tâm sự
mộng buồn năm tháng
heo may chia đôi
lũy tre gầy
quê hương xa lắm
mùa đông không rượu
hoa nào còn say
dốc nghiêng
bơ vơ nỗi nhớ
mùa cay đắng đợi chờ
vô thức chiêm bao
trần duyên trói nghiệp
lặng lẽ trầm tư nẻo địa đàng
ngày chín rụng
nổi chìm phù sinh


nhốt thiên hà

dòng sông trôi
thời gian khô trên lá
nghìn năm gió đi mây về biển cả
sóng nước đa tình vầng trăng thủy chung
lòng quê
sương mờ ánh nắng
cánh cò trắng bay về phía chân trời
trên nhành lá ngẩn ngơ thơ dại
cánh chuồn xanh
hoài niệm mùa trăng cũ
nếp nhăn năm tháng không màu
chiếc lá
cuộc tình lặng im
len lén gọi về giấc mộng
giấu mặt trời trong đêm
vầng trăng thẹn mặt mày rách nát
nhốt thiên  hà
gọi mùa xuân hy vọng
cho cỏ cây hoa lá xanh tươi
một chút yêu
một chút nhớ
một chút quên
chiều xuống
máu hoàng hôn loang chảy

ai chờ ai

thầm lặng ngày
dòng người qua phố
cặm cụi áo cơm
ai chờ ai
ngày dài thổn thức
đêm chờ tố như
ngổn ngang mây
nước mắt khô ngày hạn
tháng giêng hoa thời gian lu mờ
bài thơ cũ
dáng mềm mệt mỏi
chợ tình mua bán trao ai
cành ước vọng nhẹ nhàng đem hái
mồ hôi
ngã tư đường phố
vị mặn tháng ngày
đêm một mình nằm nghe xuân gõ cửa
sưởi ấm ước mơ
mắt nhìn phương cũ
xao động tiếng gà gọi mặt trời
phố quen
người lạ
bỗng bâng khuâng nghe vọng bước xuân tình
cây hy vọng
một ngày trời sáng
đon đả bình minh

năm tháng rơi

trưa vắng
lơ thơ gió lụa
vàng thơm hương tháng giêng
thầm lặng mùa xuân
áo trắng về qua ngõ
chiều nghiêng cánh mỏng phôi pha
nỗi nhớ dài
hồn heo hút lạnh
muộn phiền xóa hết màu xanh
rót nắng vào đêm
bồng bềnh thương nhớ
thao thức vầng trăng tâm sự
năm tháng rơi
nỗi sầu trên nhành lá
thơ đi về phía chân trời
trôi ngược dòng
thẫn thờ thơ kỷ niệm
xuân tươi chim hót chơi vơi
ngày nắng tắt
vần thơ gầy guộc
nửa khuya trăng thức bẻ đôi
xa quê
trời không mây trắng

thời gian vỡ

mùa thu trong tay
lặng im say
biển lớn
hoàng hôn khép chân trời
ngày nghèo
mặt trời duỗi cẳng
gió chao nghiêng
nỗi sầu vương tà áo
đung đưa buổi chiều buồn
cánh đồng khô
nhăn nheo nước mắt
mùa hè để tang
hoa nở muộn
nụ cười khô héo
thời gian vỡ
chiến tranh nghèo khổ
đổ nát niềm tin héo hắt một ánh nhìn
lang thang trên đời
bụi đường nhảy múa
nụ cười lá cỏ
ngày đã về đâu
mùa xuân
hoa chưa nở
chiều buông số phận
đêm lặng chìm



bấu víu đêm

nằm nghe cỏ
chốc đã mười năm
ngày trăn trở nắng mưa vội tím
đong đưa chiều
chuông chùa khoan nhặt
luyện mảnh đời biết đau
nhớ mơ
nghĩa trang cũ rách
đào lấp bốn mùa
giữa trời bần chật
nghe lúa hát
chợt chán phấn son
ngu ngơ đểnh đoảng
bấu víu đêm
vực sâu rơi nước mắt
run rẩy bao điều bí mật
ngày mai
không làm thơ
mặt trời rơi hồn vụn vỡ
trái đất ngày đêm tối như nhau
cao thấp thời gian
trống trơ năm tháng


chiều nhặt lá

đi rong thời gian
thẫn thờ hoa năm tháng
lâu đài hoàng hôn
rực rỡ nắng khoan dung
tím kiếp lòng
băn khoăn thời cuộc
bóng chiều lấp bình minh buổi sáng
bức tranh phù vân khóc cười
ghép mây
săm soi kinh thánh
thấy lòng nặng tình xưa
ngẩn ngơ trước gió
quẩn quanh mặt trời
ngày lại ngày
chắt chiu số phận
đời khô cạn hương cau
lối mòn vấp vào bóng tối
loang đêm
chớp đời hẫng hụt
góc chợ người
miết mải ăn đong
chiều nhặt lá
thả suống dòng sầu

chẳng cần nhớ

hoang vắng buổi chiều
hạt bụi rơi trước cửa
ròng rã nửa đời khắc khoải cơn mê
chiều gió tím bờ hoang kỷ niệm
lẫn vào nhau
chẳng cần để nhớ
trú ngụ tiếng cười
mây gió xa xôi
cuối hoàng hôn
thả trôi câu lục bát
trời buồn như mắt người yêu
về cõi hư vô
băng qua đồng cỏ
ước mơ dài rộng hai đầu
dòng sông
con thuyền tuổi nhỏ
tháng sáu mong manh
phất phơ ký ức
tiếng chim rơi vãi giữa mùa
chẳng cần nhớ
nuôi mình bằng những giấc mơ
giữa thiên đường hoàng tử và công chúa
đêm huyễn hoặc
hạnh phúc đang về

góc chiều

bất ngờ đêm
vầng trăng ùa vào
kỷ niệm hiện thức
ngược dòng về lại tuổi thơ
dắt tay mây
âm vang đồng vọng
cỏ non vẫn lặng thì thầm
đời thay mùa
tháng bảy mưa về ngoi ngóp
ngày nhỏ giọt nặng hơn
gọi yêu
thổn thức hai chiều
chông chênh thành người xa lạ
thương với nhớ
bốn bề vang vọng
lắc lư nhịp sóng trần gian
góc chiều
buồn vui lẫn lộn
quờ quạng chạm tay nắng loang hồn
thời gian vỡ
hoàng hôn màu trắng
duyên tình đứt gánh câu thơ
những gì đã quên
góc chiều để lại

hẹn từ lâu

đêm dâng
thế giới vô hình
hồn thiêng khuất lấp
mảnh vỡ thời gian
không chiều không tối
màu lạc cơn mê
nhọc nhằn chiêm bao
xếp tròn quá khứ
giật mình trời rộng mong manh
giữa phố xanh
nỗi sầu dịu ngọt
gió trong vòm lá
đổ vỡ phía mình
nghịch lý cuộc đời
cánh hoa bật khóc
sinh nhật tuổi hai mươi
tóc thời gian
tình yêu thành cổ tích
lạc vào vô tận tháng ngày
vũ điệu điên
mưa buồn rớt nhẹ
cơn bão trên tay cất cánh bay
chiều đổi màu
dịu dàng níu giữ
khoảnh khắc hẹn từ lâu

vòng xoáy

tiếng chiều
bội thực phố đông
vũ điệu đời thường sáng tối
thừa thãi lo toan
ngược xuôi dòng chảy
đời im vắng tiếng cười
đôi mắt buồn
xuân về qua phố
lơ thơ đông lạnh sang trang
vẽ đơn côi
ảo giác thành hình
kiếm tìm ai mây dâng cao ngơ ngác
về với biển
cát khô hoang dã
gặp triều lên một cõi thẳm riêng
vòng xoáy không gian
giật mình chiều rụng
tỉnh ra thôi đã thu mùa
trái tim không nhà
đổi chiều mơ ước
so vai chớm lạnh kiếp xa xăm
trời trở gió
hồn nóng run cầm cập
ớn lạnh buồn
đau đớn ngàn năm


nhớ quên

tháng giêng xanh
phấn rơi rất nhẹ
biển cựa mình mắt trong
ướt mềm hẹn hò chúm chím
dòng sông bạc
mắt đào ngơ ngác
vàng say giọt nắng cuối chiều
canh giữ hoàng hôn
nhạc thầm trong gió
thời gian huyền thoại câu thơ
nhớ hẹn xưa
thoai thoải nỗi chờ
lục bình tím câu thơ khản giọng
ngày sáo sang sông
niềm vui chợt tắt
cưu mang hồn tang
thời gian chảy
sông sâu biển lạnh
thiền vọng ngàn năm đá vọng phu
hạnh phúc không trở về
tình yêu trôi trên sóng
hoang mang
ảo giác kiếm tìm
đời thoáng chốc heo may bàng rụng
chiều nghiệt ngã
chông chênh bờ nhớ quên

thả buồn

buồn trên lá
nhợt nhạt gió đông
chiều xa vắng hoàng hôn nắng lụi
ghế đá
không hẹn hò
lãng quên điều đã mất
chơi vơi giả thật
tiếng thở dài xoáy loãng màn đêm
hồn thu tan
sắc vàng chạm cứa
thời gian chạm khung cửa
nước mắt một mình
căm cụi tháng ngày chắp vá
đời ngột ngạt ước mơ
bán tình cho gió
chiêm bao trên bờ thinh không
đêm nghe đá thở
trăng ướt dòng sông thẫn thờ
tắt mặt trời
thắp bóng đêm dày đặc
đời say thêm chữ đắng cay
thả buồn
phận nghèo xơ xác
đêm hoang mờ

gõ cửa cơn mơ

hoa mộng mị
nở trong đêm lạnh
đi vào đêm với chiếc cánh vô hình
cõi hữu hạn thế gian chìm giấc ngủ
đêm không nói mịt mùng thẳm sâu
nước mắt một đời
đôi vai còm cõi
lụi cụi chiều hoàng hôn
tuổi già
đơn côi cơn lạnh
cạn khô ngày tháng sương màn
một bắt đầu
tìm cơn mơ gõ cửa
niềm vui ít ỏi ra khơi
đêm đông cuộn tròn bóng tối
như là khói
như là mây hàng hải
chọn bồng bềnh rao bán muôn nơi
mai rồi gặp đời trả lại
buồn khi mơ
hư thực câu thơ dày vò ý nghĩ
một mình trơ trọi cuộc tang bồng
trái đất hẹp
người đông

sương lạnh

xuân về
giấc mơ con gái
chợt quên chợt nhớ cánh đào rơi
góc phố
con đường ngày ngóng đợi
chỉ có mùa đông của riêng tôi
cơn mưa ướt
lòng người về hai ngả
có gì đâu sau nửa đoạn đường
điển tích tình yêu
xác thịt điên rồ
tưới đẫm ham mê yêu cho một kiếp
trở về bình yên
trả xong duyên nợ
chiều của riêng ta nắng hắt cổng chùa
đá lạnh
tiếng thở dài trong gió
biệt ly không lời hẹn bơ vơ
ve vuốt đêm
ngủ yên ngày mỏi mệt
giọt lặng im khắc khoải mối duyên tình
bơi trong không gian dòng sông ánh sáng
cuộc phưu lưu trung thực của riêng mình
đời tỉnh say
đêm trời sương lạnh

chín vàng đêm

ảo ảnh
loãng chín thinh không
bâng khuâng cầu vồng bảy sắc
thao thức đêm
nét sầu ẩn hiện
tình trôi theo mãi đêm dài
vá nghĩ suy
lối mòn về muộn
yêu nhẹ nhàng theo nét trăng thu
năm tháng hồn nhiên nguyên sơ màu nắng
độc thoại giữa đời
trái tim tràn chảy
thổn thức bồi hồi chát mặn đầu môi
đông về sưởi ấm hồn trong nắng
mênh mông thời gian
cuộc đời đâu biết được
tình yêu hạnh phúc rời bờ
đợi
quá khứ nép bên đường
bão tố cuồng phong gặp lại
dâng tặng
vầng trăng nồng cháy
nét thu gầy heo may chín vàng đêm
nghiêng buồn
kỷ niệm thăm thẳm


một bữa

nghiêng đêm
vần thơ cô độc
bầu trời một mình
cơn ghen
ngôi sao khuya
thình lình vụt tắt
những khoảng thừa mọng đen
điểm danh quá khứ
đêm mở hội sương mù
nỗi buồn tháng ngày không tuổi
vịn vào sóng lướt say trong gió
lão hóa thời gian
thấy đời đâu trẻ
những cám dỗ mù lòa
say khướt đêm
chếnh choáng sương mù
cám ơn góc trời lãng mạn
đi tìm yêu
thất lạc tự bao giờ
nước mắt tiếng cười có máu
dả dối với mình
sớm khuya đeo mặt nạ
sống giữa đời
bụng đói vẫn làm thơ
cả ngày
cơm ăn một bữa


đứng giữa hoàng hôn

bay ngang chiều
giấc mơ mây trắng
trời xanh nguyên vẹn tháng năm
chốn gió hắt hiu tình xưa dang dở
liêu xiêu kỷ niệm bơ vơ
đêm lạnh
con tim lạc nhịp
đợi chờ áo trắng giữa miền hoang sơ
giấc mơ ở lại trên cánh đồng gió
trăng lỡ hẹn
sương bay trên phố
người xa hò hẹn nhớ nhau nhiều
mắc bận câu thơ
thong dong ký ức
giấu đau vào chiều hoàng hôn
đời phiêu lãng
đêm nghe tình gọi
cung đàn rơi một đức tin
nỗi hắt hiu vắt nghiêng
ngày tháng
ánh mắt buồn
cột chặt mộng dở
tháng năm như một hố chông
thiếu nữ thờ ơ trên phố
đứng giữa hoàng hôn
hư vô con mắt ảo
cơn say tình lên men

trốn tìm

bước chân thời gian
trải dài năm tháng
sống một đời quên giấc ngủ
trái tim sốt bốn mùa
cơn mưa hẹp
khoảng trời rộng lớn
lẫn vào đêm lo dỗ trái tim
mưa tí tách rụng mềm hoài niệm
hanh nắng buổi chưa chiều đợi sao thừa
một đời không cúi
kiếp người ồn ào
lang thang đứng ngó
ngã vào đời
xước xây nguồn cội
nghe tình thở bên tai
cỏ non đêm về sám hối
cúi hôn mặt đất
nghe tỉnh thức cuộc đời
ngọn gió hú biến thành con ngựa
đi hết tháng ngày
ngã trượt góc trời sóng gió
cả đời chưa xong một câu thơ
hát rong tìm chim trong mộng
chơi trốn tìm
ú tình ngày tháng

bỏ đi xa

mùa xuân buồn
nhìn trời qua ngưỡng cửa
cánh chim bay ngoài tầm
đêm thao thức
tàu tương lai chờ đợi
bước lên về đoạn cuối có tầm tay
vầng trán ban mai
chim khuyên thôi tiếng hót
sự bình yên ngoài giấc ngủ tâm hồn
ánh sáng hành tinh
trần gian quỳ gối
những chặng đường lang bạt
nắng nở hoa vàng
tháng năm qua
đêm làm hòa thượng
phảng phất u buồn nẻo mắt
nhìn sao khuya rung động phía chân trời
bỏ đi xa
thời gian mở toang cửa
bước vào giấc mộng ngàn thu

ngó qua tục lụy
phù vân bơ phờ

bước đi

tôi đi
kiếm tìm kỷ niệm
con đường vắng vẻ
trong buổi chiều buồn
mùa đông
nuông chiều số phận
bốn bề tịnh vắng
chợt thức mộng xuân
thế giới vô bờ
mênh mông sóng vỗ
thời gian xa lắc mà gần
vô thường rập rình bên cửa
trí nhớ quên
tóc thêm sợi trắng
nửa ước mơ bào mòn
khắc nghiệt cuộc đời
cây khô dồn nhựa
con đường lộng gió buổi trưa
đêm âm nhạc
không gian bảy sắc
đắm đuối bừng lên khơi dậy
gõ vào mênh mông
ghập ghềnh thân xác
tôi lại bước đi



bỗng dưng thấy rộng

lối mòn
thời gian đen mịn
vạt cỏ lau
nỗi nhớ qua đầu
đời buồn
một thời thương lòng cháy
thức trọn đêm đăm đắm bóng chìm
đất run
mùa thu tà áo mỏng
bình thản đời thường xao xuyến trái tim
chân trời bùng lên tuổi mười tám
ngọt ngào thở
xa khơi biển trắng
cánh buồm nâu màu áo của mẹ tôi
một mình buổi chiều
tự dưng thấy rộng
nắng vàng tơ trên cỏ dậy thì
âm thanh yếu mây như vàng nổi
vẫn còn mùa xuân
thiên nhiên say đắm
lặng phắc tịnh mờ mây khói trong mơ
bước qua thời gian
buồn vui lẫn lộn
đánh rơi nước mắt
bể cạn sông khô


nửa kiếp

nửa kiếp ngủ
đời như mây khói
sáng mưa chiều đợi hoàng hôn
dan díu nỗi đau nhớ tự kiếp nào
địa ngục thiên đàng mở cửa
khép khoảng trời
quê hương thu cũ
mảnh trăng liềm tả tơi
ấp ước mơ
tình đem nhìn thẳng
sắc như dao lạnh sóng không bờ
trôi ngược thời gian
muộn màng dang dở
tháng năm đốt thành bụi than
chạm tay thế kỷ
tâm sự nghìn câu thơ
véo von vượt tầm suy nghĩ
làn mây trắng
choáng say từng mảng
đêm giật mình chiêm bao
gió muộn
câu thơ nghiêng
tuổi thơ nấp trên bờ
mênh mông dòng sông chớp mắt
hồi tưởng đời
nhớ người xưa


bờ im lặng

mảnh đời
ngơ ngác nửa buồn vui
quá khứ
tâm linh
chiếc ghế đêm đông ngoài cửa
trời tang sắc vắng ánh nhìn
cơn mưa hắt
vết bụi mờ cám dỗ
ngôi sao chiều tan chảy
niềm tin
óng ả thời gian
thú tội ngày có lỗi
năm tháng trôi qua tình yêu một mình
một ngày nắng ráo
cơn mưa dừng lại
đêm dài tỉnh giấc chiêm bao
một con tàu
một vì sao hiu hắt
đem vầng trăng đặt trước mặt
rừng hư ảo chạy dài
tiềm thức
thư tình viết muộn
bờ im lặng xa xôi
gió thoảng mây trôi dĩ vãng
đất thở
râm ran sóng ngầm
nghìn năm khô tróc


chán

chiều quê hương
nắng chở mùa khô
tiếng quê gọi hoài trong gió
võng mây
bồng bềnh thấp cao
kiếm tìm niềm vui ngọn cỏ
có gì đâu
sỏi đá cuộc đời
nhìn trời một đời mắc võng
lang thang cát bụi
quen và nhớ không nhiều
thức mà vùi trong huyền niệm
những ngày đang sống
đi dưới gầm trời
người đông mà xa lạ
bon chen
ồn ào
cuồng tít
sống bản năng
khát khao cồn cào vật chất
càng văn minh càng chồng chất vô minh
tạo hóa sinh ra
tự nhiên là quy luật của trời
người văn minh đã biến thành tai họa
về với núi
về với rừng
với biển
lẳng lặng một đời ta

chiều khê

gió úa trên sông
cô liêu nắng chiều phai nhạt
chuông chùa âm vọng
hụt hẫng cánh buồm xa
tình già
lòng chợt nhớ ai
ca dao quê hương thơm ngát
ướp thời thơ ấu
xanh màu tình quê
buổi chiều khê
thấy mảnh đời trống trải
nhìn cuộc đời trước mặt
thấy còn mỗi một gang
tụ tan tan hợp
cát bụi tìm đường về
ngày chờ trông ngoài ngõ
cô độc giữa đời
trần trụi đời ô trọc
tiềm thức nóng chảy
bìm bịp chiều khóc than
chút tình xưa
kỷ niệm buộc chặt
gặp nhau không bằng nhớ nhau
đau đời
lời ru buồn năm tháng
một nổi ba chìm

xuân trôi

đi từ thuở ấu thơ
trời xanh trong biếc
mùa đông phía trước mây nổi cầu vồng
nhịp không gian tro bay hụt hẫng
dấu tích tâm hồn tơi tả
cánh rừng lạ
độ dài thương nhớ
họng súng quá khứ bắn vào tương lai
độ chín vầng trăng dừng lại
mùa thu trong gió
lộn xộn ý nghĩ sương mù
sóng sủi bọt ngầu máu đỏ
hát giữa đời
cơn đau thoáng hiện
niềm hạnh phúc vỡ đôi
hoàng hôn chờm lên bờ tối
chân bước mỏi
cơn mưa đang về
người đợi nhau
đêm
ngân hà nghiêng xuống
ý nghĩ chảy thì thầm
xót một trời xuân trôi

nhớ vu vơ

ước mơ ngày cũ
tan vào thời gian
kỷ niệm héo
niềm đau nghiêng đầu
thuở người đi
góc chiều hoang vắng
rêu cũ trong cơn mê
vẽ bầu trời
tiếng chim no gió
vòm cao ngời ngợi mùa xuân
đêm mật đắng
nắng mưa nuốt ngậm
người đang đi cuối con đường
trăng nở
khúc du dương hương tỏa
tình lỗi hẹn chơ vơ
day dứt khôn nguôi
biển bồi sông lở
rụng nghĩ suy mòn mỏi chân trời
gió ấm ức chuyển mùa quằn quại
nhớ vu vơ
đêm chờ giăng bẫy
đàn sao mắc lưới trời
sợ yêu
trái tim dần héo
một trời cô liêu

tha hương

khấn nguyện mặt trời
trọn kiếp nhớ thương
kiều diễm nụ cười nắng tím
nhộn nhịp tinh mơ
chim non nhí nhảnh
yêu thương khởi điểm nụ hôn đầu
khát vọng yêu
rêu phong nước mắt
hồn nhiên chuỗi ngày vui
phong sương bụi cuốn mờ lưu ảnh
nhàu nhạt thời gian
yêu thương lận đận
thất thểu bước tha hương
tan vào thời gian
gió đêm ngừng thở
câu thơ khép hờ
mùa xuân bật khóc
những bước chân nặng nhọc
huyền ảo mơ
trèo qua sóng gió
hạnh phúc chỉ thần tiên có được
lá rơi
ngày như đêm tối
thấy đời nổi trôi

chờ ra biển

bước vào mùa thu
giật mình hoa cỏ
gẫy gập thời gian nắng đâu dài
xanh tới chín
chưa một lần lỗi hẹn
niềm tin lê bước hồ nghi
đuổi bắt tháng ngày
nắng ngựa ô gầy guộc
mưa khét người bộ hành lầm lũi
nỗi buồn buông neo
vướng víu yêu
sóng vỗ bờ dào dạt
những mảnh tình dập nát
bụi đỏ mưa bay
vui mép bể
nụ cười nhan sắc
thánh thiện người trăng xuống tắm đêm trong
tàn nhẫn mùa đông
cháy rụng mùa hè
hạnh phúc mùa xuân thiên sứ
gió bốn phương lót dưới bàn chân
vòm cây chải tóc run run hiện thực

chờ ra biển
thời gian sóng đập
gặp nhau ngơ ngác buồn câu thơ
chúng sinh xô đẩy
nắng vụn  mưa chờ

chong đèn

cô đơn ẩn náu
buổi chiều vương miện
đời người tròn kiếp
nắng mưa uyên ương
giữa tiết xuân
cổng vào vũ trụ
hội thiên thần si mê
nhẹ gió bão
giọt nắng xuân thơ phủ
hồn ba bảy vía bình minh
men hạnh phúc thăng hoa say đắm
mây phiêu dạt
suy nghĩ hoang năm tháng
tâm hồn mở rộng cung đàn
ngày trông ngóng đêm giáng trần mộng tưởng
đứt đoạn thời gian
lội bơi mưa khát nắng
niêm phong kỷ niệm trực chờ
biến cuộc
tâm tư huyền sắc
mơn mởn hoa nở
sắc đẹp trôi về đâu
chuông gửi không gian
lạnh lùng quốc sử
đêm chong đèn đôi bờ

biển hao

bốn bề đêm
thuyền trăng ngơ ngác
cơn mưa đời rình rập
nắng trở mặt tháng ngày
buồn tẻ thời gian
ngày nở dài nước mắt
bâng khuâng đêm không tàn
nhựa sống hóa thành ảo ảnh
con đò mây
vòng quanh thế giới
đêm gọi nhau màn sương dâng đầy
đời sóng vỗ
nghiệt ngã thời gian
dòng sông cổ đại
hoa điêu tàn
biển hao trăn trở
ngàn con sóng vỗ bờ
sóng yêu
chớp giật buổi chiều
hoa rơi giữa trời gió bấc
tuổi hai mươi
vun vút tên bay
tình yêu cuối hóa thành độc dược
cô hồn ánh sáng
đêm hoàng lan

đêm vọng khê

nửa đêm thức
thấy đời mộng mị
trái tim không tựa
đêm tối sương mù
vững nỗi buồn
dế giun ca thán
nhặt hơi thở còn sót lại
một ngày không nhau
nhẹ tênh trăng khuyết
ngẩn ngơ mộng dư thừa
lơ đễnh mặt hồ
chiếc lá vàng xoay tròn nhắm mắt
mây ruổi vần thơ
cổ thụ thời gian
biền biệt đời ra biển
tan ước mơ trên sóng
hoàng hôn đánh chìm mặt trời
đêm vọng khê
khoảng trống âm thầm
trái tim im lìm hoang mạc
cơn mưa lòng chợt đến
lạnh lẽo đêm trường
tơi tả hồn mê

ném mình vào sông

gió thừa
nửa đời phơ phất
dòng dĩ vãng buồn tênh
run run phím chiều
thầm thì đá cuội
thời nước mắt đuổi xuân đi
hẹn lời thề
ngã ba đường lạc
câu thơ xô gió tháng ba
lúng liếng thời gian
đón đưa chiều lặng
lòng vương vấn tơ vò
chiều mưa
tạ từ thành phố
chếnh choáng nỗi cô đơn
lơ đễnh tháng ngày
ngang qua đời nhau
bụi mù tím biếc
cơn say gió
ngả đêm buồn vắng
hồn ngồi phía hoàng hôn
một chút quen quen
buồm giương cõi mộng
những chân lý mịt mù
ném mình vào sông
triều dâng thoi thóp

lá thu xanh

xa vời đêm
sóng xô bờ cát
gió thổi trăng lên
ngây ngất say
no đầy ánh sáng
trái đất được mùa nảy nở
lá thu xanh
bồng bềnh đất mẹ
vòng luẩn quẩn điên khùng
ám ảnh thời gian
mơ hồ vũng tối
nghiệt ngã yêu vấp ngã cuộc đời
ánh lửa chập chờn đàn sao gẫy cánh
trước cửa thời gian
người xin tạ tội
tròn thế kỷ thơ ca
giã đám yêu
chiều đọng tím
thanh vang bến bờ
lênh đênh cánh buồm tơi tả
nắng hú
tơ trời buông thả
gió lay
ngọn tóc ngả màu

bỏ hoang nước mắt

chiều trở gió
mặt trời đỏ mộng
sẫm đặc hoàng hôn
mây đen ủ
sóng gầm vách đá
niềm hạnh phúc bạc đầu
nghiệt ngã tháng ngày
ngọt ngào chống trả
nghiêng nghiêng bóng đổ đường mây
thắp vào không gian
lung lay ngọn nến
con mắt đỏ trông chờ
ảm đạm chiều
nỗi buồn bập bùng lau sậy
níu dòng sông khơi ngọn phù sa
hoa mây đập vầng trăng vỡ
bỏ hoang mưa ướt
giọt chiều bật nhảy
chuỗi thời gian vô cực phơi bày
đêm lơ đãng đánh tơi thời cuộc
chểnh mảng thời gian
khô dòng nước mắt
thuyền quyên vỗ chân trời


dốc đời

mùa đông hoang mang
ngầy ngậy gió cô hồn
màn sương trắng mắt buồn sụt lở
hơi thở ướt
nỗi buồn từ cổ tích
trăm năm mưa nắng gió bay
cơn bão điên
dắt người về bên mộng
gió và cát rỗng không
ghé qua kỷ niệm
thì thầm lời ca tình cũ
đối diện với thiên nhiên ngồi thiền
đánh lừa thời gian
gió gõ vào cánh cửa
đời mở khép bao lần
chủ nhật một mình
độc thoại cà phê đầu phố
yếu mềm giọt mồ hôi
nắng nghiêng
lòng đang xòe rộng
mặt trời sải cánh
vũ trụ buồn tênh
mưa bão
ngày cũ dòng sông buồn
hạt muối mặn cô đơn lằn lận
vo tròn suy nghĩ
hoang hoải kiếp người
dốc đời
mây màn tang trắng



gió lùa

ngày
ngồi đợi chiều qua
uống cạn hoàng hôn cánh chim xa mãi
vô thường mưa nắng chiều sâu thẳm
rong rêu ngày tháng tháng năm ngày
hạnh phúc trong mơ
tình mang đau khổ
cơn mưa bỗng chốc tính hung đồ
mùa thu đến
sương rơi trên cỏ
năm tháng vèo cái chớp hàng mi
ca giao hẹn hò cọng sương thơm cỏ
mềm ấm yêu thương
tháng năm mây trắng
thân cò lặn lội giữa đồng
thay mặt trời
bằng làn mưa xuống phố
trái sầu cô độc vỡ mông lung
lạnh giòn tiếng đêm khô cháy

se lạnh nghĩ suy
buồn đêm chớm nở
dòng sông câu chuyện lở bồi
dọc triền tương tư cuối trời mưa gió
đối diện đêm
mầm cỏ cựa mình
gió lùa mùa đông trượt ngã
khép mở chân trời

nhăn ngày tháng

trôi qua đởi
kỷ niệm gửi cơn mưa
trái đất sinh sôi bong bóng vỡ
dùng dằng vết sông
con đò cập bến
đàn chim bỏ đi nắng chết theo mùa
tát nước trên sông
cánh đồng gieo hy vọng
cỏ may thêu nắng dệt vần thơ
trên đỉnh tình yêu
đêm nghe lời của gió
thức một bờ tương tư
phía bên kia
người về cô độc
nứt nẻ niềm mơ ước
rớt vũ điệu xanh
vết sẹo dài
hạnh phúc hình giọt lệ
mênh mang con sóng theo người
nếp nhăn ngày tháng
già nua nhợt nhạt tháng năm
mục ruỗng dấu chân người để lại
nẻo mưa xưa
khúc đê cong nỗi nhớ
sông chảy qua đời



tách vỏ

nẻo đi về
sông chảy vào tim
lênh đênh lục bình hoa tím
gió chở ngàn mây
nắng cõng tháng ngày
cuối con đường hoàng hôn phờ phạc
làm đại dương
khiêm nhường muối trắng
dỗi hờn chao chát rụng mùa đông
mảnh trăng tím
bồng bềnh trôi dạt
mong manh luân lạc bến không chồng
kẽ nứt buổi chiều
mảnh sân con đầy nắng
mắt buồn hun hút phía chân mây
mùa thu
thời gian co cẳngchạy
mặt trời hâm ánh sáng ban ngày
buồn như lá
yếu đuối giấc mơ
chiều mùa đông về ngõ
phôi phai tháng ngày
nghe đời buồn tách vỏ

đời là..,

đi qua đời
nhát cứa sau lưng
bến bờ lãng quên ký ức
tình chạy trốn
phố tự vỡ òa
đại lộ ngôi chùa cổ
xóa dấu chân
hóa thạch mộ bia
mảnh vỡ khoảng không vũ trụ
uy quyền ngày tháng
trí nhớ chạm hơi thở
vụn vỡ cơn mưa đầu mùa
dấu môi
bay trong chiều tím biếc
đời khát mặt trời nóng chảy
em đi qua đời
ngày rỗng
vọng chiều mệt mỏi
thắt nút câu thơ
đời khô nước mắt
cỏ hoang lấp chân trời
mùa sương
vá víu dòng sông nhạt
đời là một tiếng thở dài

đếm tuổi

xâu chuỗi thời gian
một mình đếm tuổi
giọt sương lắng đọng chân trời
cơn mưa òa vỡ giữa chiều bức bối
tháng năm điên
mây xanh héo úa
câu chuyện tình vỡ vụn ngày xưa
sóng ngụp bờ xa trăng mờ bến lạnh
nguyên vẹn ước mơ
nôn nao lòng sầu tía
liêu điêu chốn không bờ
buồn đứt quãng
cong oằn tia nắng
thu trợt dài thời gian
bản nhạc tình yêu hò hẹn
đại lộ yêu
ngã tư đèn đỏ
tuổi rêu buồn bên nắng cô đơn
nhàu nhĩ nghĩ suy
trùng lai thập kỷ
câu thơ cũ cùng tháng năm già
vết bầm hằn sâu
người không tuổi
thời gian qua cầu

thấy đời tơ hơ

vầng trăng cụt
hoài nghi ánh sáng
gọi đêm là kẻ ăn gian
vò vỡ vẽ vòng miên man tình ái
khô bóng tối
dò dẫm tháng ngày
thì thầm phố mưa chan đời lạnh
trái tim lưu lạc
rớt mảnh chiều xuân
chết đuối đáy sông chìm hồn trăng ướt
đêm không phẳng
đời không hết buồn
bong bóng bồng bềnh trôi dạt
chặt thời gian ra từng khúc
thấy đời tơ hơ
quá khứ tương lai chạy trốn
nhặt bóng trên sông
quá khứ hàng cây cổ thụ
nhặt đếm vui buồn
sóng cồn biển cuộn
cuộc hành trình lưu viễn
lạc bước thiên hà

líu ríu trời xanh

tháng bảy cô hồn
hoang mang ma mị
câu thơ chết cùng người
ma đói
trăng đầm đìa mái ấm rong rêu
mơ hồ yêu
bầy sao mắc cạn
gió lội ngược đường hồn dắt nẻo thu sang
yêu bóng tối
trời tháng bảy bão rớt
tiếng nấc chuông chùa vọng thức tháng năm
mùa mây trôi
cựa mình hơi thở đất
trong veo tiếng gọi ngàn đời
yêu nhau
mặt trời si mê nhật thực
bầu ánh sáng
cồn cào nhựa sống
đời hờn giận vu vơ
xoay ánh sáng mắt nhòa tim sóng
líu ríu trời xanh
câu thơ già bật khóc
bong bóng hoàng hôn
tiết tấu cuộc đời

thức mùa đông

trở vê chốn cũ
quá khứ chơi trò ú tim
con dế hát trong đêm trống vắng
chiều ngoại ô
tiễn đưa bóng nhớ
vụt sáng bất ngờ
hoàng hôn mưa
ly cà phê độc thoại
đọt nắng mồ côi
tia chớp níu chân trời
gió tím
xin người đừng khóc
mảng vưa thời gian rơi
nỗi sầu treo trên bậu cửa
tan mình vào giông bão
lớn dần những nếp đau
ướt mèm khuya khoắt
mưa xuống phố
bằng lăng thôi tím
cửa sổ là những giấc mơ
miền gió lạnh xa xôi kiêu hãnh
thơ không lời
lặng lẽ thức mùa đông