hạt nắng muộn

đời phiền muộn
đóng khung nỗi buồn
tình nông hồn lạc lõng chốn xa
không tương lai
kỷ niệm hồi sinh vương vãi
vũ trụ ẩn mình huyền thoại bình minh
hạt nắng muộn
thắp chiều say tỉnh
lặng lẽ buồn
lặng lẽ đục trong
ký ức tràn về cồn cào mưa lũ
lang thang chốn thiên đàng
bỏ lại trần gian dang dở
câu thơ tẩm khô ngày tháng
ngọng nghịu vui buồn rượu thơ
đêm giăng mờ
phiêu bồng tiên nữ
thiêng liêng tình ái sóng không bờ
đất lở
người đông
trần gian già cỗi
dắt tình lên núi
ngủ vùi động tiên


rơi nỗi nhớ

ngày ủ nước
hắt nắng lên trời
cơn đau phiền muộn
ký ức ngọt ngào
tương lai hoang phế
nỗi buồn sắc như dao
còi cọc yêu
lõm chõm nắng chiều
vần thơ ngồi tựa cửa
vết máu loang
hoàng hôn ngây dại
vẽ lên trời nghĩa trang
đêm ngọt mềm
dòng sông chết khát
mùa hạ mang sắc thu
rền rĩ côn trùng hạ thổ
quay lưng vào đêm
rưng rưng mảnh kiếp
tháng năm trôi tuột cuộc đời
rơi nỗi nhớ
mưa ngang mùa hạ
xám xịt hồn
lầy lội trái tim
mùa chín
ngày thức dậy
nắng cõng trên lưng


thêm dài

lặng thầm yêu
câu thơ chết đuối
đời uốn khúc nông sâu
lay giấc hoa
đông muôn đời thao thức
bỏ lại tầm xuân không có tuổi già
trái tim say
nhịp thở thêm dài
đêm đông tập thầm chờ đợi
phút ngậm ngùi
lấm lem bóng tối
rỗng không suy nghĩ vỡ đôi
trăng tròn khuyết thay đèn gác trọ
lỡ chuyến trẻ trai
mộng tình lạc lối
thực và mơ trộn lại
mê mê giữa đời
khép phía gió lùa
chờ mùa trăng con gái
chỉnh lại câu thơ
ngai ngái khúc khuya
chiều nết na
dòng sông lụa là
cho thơ ra tắm
nắng òa vỡ môi





cao vút

chiều úa nắng
vết đau mò mẫm thời gian
lom khom từng nấm mộ
hoang liêu hoàng hôn chìm đắm
phẳng lì tháng năm
gồ ghề suy nghĩ
bút mực hồn nhiên trầm ngâm mưa nắng
thơ rơi trên ruộng cầy
vá đêm
yêu vì sao lạc
đăm chiêu giả bước thơ ngây
khập khiễng trong vòng cơm áo
tuổi xuân thì
thơ  buồn lẳng lặng
vỗ về ánh nắng hoang leo
thời gian trôi cùng ngày tháng
đêm quê
mộ vui xương cốt
hồn trực chờ sương mờ
khuya heo hắt một trời sương lạnh
ám ảnh màn đêm
tóc tai buốt dựng
bẻ nửa câu thề
cao vút đông mê


ngày trắng

trắng mắt đêm
vết thời gian hò hẹn
hạnh phúc trên môi những điều chưa nói
dồn dập khổ đau khắc khoải đơn côi
chuỗi ngày trắng
tận cùng câu hỏi
con thiêu thân chết phía mặt trời
bên bờ hiu quạnh
cách nhau một giấc mơ
một nửa câu thơ vỡ đá
lao xao suy nghĩ
ngọt ngào câu chào hỏi
đêm chưa tan tang tảng bóng người
bước qua ngày tháng
tránh cơn mưa tầm tã
người đi rười rượi gió sương
mặt đường nắng trưa vấp ngã
ngã ba lòng
hết xuân rồi hạ
hợp lưu ăm ắp thực hư
trăng đài chưa đi hế tuổi
ngày mong đợi
che nắng vọng người



vui với mộng

bầu trời đen
gió lạnh vòng quanh nhịp sống
một chút đăm chiêu
thuở chưa yêu phấn son nhiễu điều
chiều nhìn đỉnh núi
còng lưng đỡ câu thơ
chí lớn thành đá cuội
hoang mơ thời gian
tràn bờ cổ tích
vầng trăng huyết dụ đỏng đảnh mời chào
chiều tan học gói mây vào áo tím
thập thò nhớ thương
ửng hồng mây trắng
khơi nguồn ánh mắt trong
sương đắp núi
hương mùa sót lại
muộn màng bối rối nụ xuân rã rời
đêm trần thế
bốn bề xao động
ảo ảnh trăng từ bi
dung nhan xuân thì héo úa
vui với mộng
mơn man vườn lạnh
khép đời
ngủ trọn giấc khuya




đêm giăng tơ

ngày gấp khúc
nỗi nhớ chơ vơ
thời gian nấp sau rèm cửa
lễnh loãng chiều
hồi sinh nước mắt
những khát khao tung bọt
tiếng thở thời gian
nhỏ giọt đàn thổn thức
thầm thì khúc hát nhân gian
bầu trời sao
những bậc lên vỗ sóng
đỉnh trời là vườn hoa thơm cỏ lạ
nơi tình yêu thắp sáng tháng ngày
nơi tuổi xuân không bao giờ chết
ngày tháng trôi
tuổi chiều chênh chếch nắng
soi lại đời trăng ngã mưa xô
đêm giăng tơ
văn chương lộm cộm
tóc xõa len vào giấc ngủ
nhí nhảnh cười
đêm hùng vĩ
dĩ vãng thoi thóp thở
vội vàng kéo còi
cấp cứu vần thơ
ký ức non tơ tương lai bật gốc
đời tung hứng nắng mưa


đêm ngồi nhen lửa

ngày xa lắc
những giấc mơ từ chối thiên đàng
tình buồn như sợi khói bay ngang
bồng bềnh mồ côi ngày tháng
đi tìm lời ru
nhòe đêm lối cũ
tuổi xuân cánh cửa khép hờ
nỗi sầu giăng sao vạn nẻo
đám bụi mờ
cầu vồng chia nước mắt
chuông chùa gõ nhịp hư vô
khuyết hao tháng năm rạn vỡ
thắp nén nhang
nụ cười ngậm khóc
con đường cỏ may xơ xác thời gian
đêm yêu thơ dã tràng se cát
thế kỷ leng keng
giọt mưa xuân se lạnh
trăng vuông ngồi giữa khoảng trời tròn
lập lòe ký ức
nhớ thương hai bờ dốc
kỷ niệm ùa về xé rách đêm đen
buổi tàn thu
mộng cũ phơi sương
bầu trời lấm lem mưa bụi
sưởi ấm cho thơ
đêm ngồi nhen lửa
cuối trời cơn mưa




đánh rơi nốt nhạc

trời đông
hoen rỉ ngày buồn
xâm thực ngón tay tê cóng
tự dối mình
giũa tro than hy vọng
quét xuống mặt hồ khúc xạ lòng thu
găm vào đích tận cùng chân sóng
khuôn mặt đêm
những lỗ hổng đen xì
tiếng nói phát ra từ cõi xa lắc
ngày già nua
khúc nắng trơ thân mục
những mảng mây trôi ngược tháng ngày
miền dĩ vãng thâm quầng tuổi trẻ
núi vỡ
mùa mưa khép lại
đánh rơi nốt nhạc thế gian
ngựa hoang hý vang một cõi

đỏ quạch thu
khẳng khiu chiều trong mắt
chiếc lá rơi cơn mưa ngậm ngùi
ném viên sỏi lên trời
gió cong
đám mây vàng cháy
sụt chìm hoàng hôn





đi tìm

khoảng trời thưa
vấp choàng vũng nhớ
lẵng đãng buồn
chập chờn chiếc lá
vân vê gió chiều
nắng trắng thân đê
sống để quên
ra đi để nhớ
chuông chùa run rẩy đồi thông
sỏi đá chạm nhau
thức dậy vầng nhật nguyệt
mặt trời qua dốc núi
lòng lặng không bờ
mùa đang đến
thơ luôn khờ dại
trăng rơi bùng cháy lúc tinh mơ
núi lạnh
trái tim mù chữ
đã yêu không cần tỉnh hay mê
dụi vài đêm
mặt trời ửng đỏ
sụt sùi giàn hoa trước ngõ
một bóng cô đơn
người đi tìm




trả bóng tối

thời gian đi không đợi
tháng năm cuộc đời bạc trắng
đông về đúng hạn
tuổi thơ đánh mất nụ cười
chút mưa bay
ngày nghiêng hắt bóng
phù hư nhún nhảy vá tháng năm
thời gian cao như núi
đời người leo lên vất vả
bốn mùa chết rục chẳng ra hoa
ngày trượt dốc bến mưa tầm tã
đêm chập chờn
cõi nhân sinh trêu cợt
vạc kêu lạc giọng phía bìa trời
một chút nắng
che đời người côi cút
nợ trả nhau từ kiếp trước nang sang
câu thơ đắng
ca dao chìm nổi
yêu thương những tấm lưng còng
mệt mỏi kiếp người
quay lưng trả bóng tối
ngày sẽ rộng
đêm sẽ vơi

mang vầng trăng ra biển

bước vào chiều
thời gian rơi xuống đáy
thu vơi một vũng cô liêu
lãnh cảm mây bay trời hạ nhiệt
thơ vắt vào chiều
chẳng tròn ánh sáng
nhịp hoàng hôn nuốt trọn mặt trời
câu thơ cháy
cúi đầu kính cẩn
rớt tình xuống vực mênh mông
ngày nát
người trở lại
ngu ngơ và nhớ
kỷ niệm lưa thưa giữa cơn mưa
bầy sẻ cũ đã lìa mái phố
lang thang ký ức
mang vầng trăng đi theo
đêm làm kẻ dẫn đường
dắt trăng ra biển
xóa khoảng cách
giấc mơ trở thành hiện thực
trăng dịu dàng khỏa thân
lấp lánh ánh vàng
hòa tan và loãng



bưng đêm ra ngắm

ngày vỗ mặt
khóc đen ánh sáng
thẩn thơ gốc mơ
đá sỏi khát nhau
mưa nghiêng sinh nở
tảng đá xanh
lả lơi mây trắng
cơn gió điên gọi đêm nhuộm chàm
nắng cũ
xe tấm lụa đào
con én nhỏ bị vây trong bão lũ
bếp tình lạnh
tro tàn ngày tháng
chuông chiều gõ tiếng mênh mông
gió cứ lung lay nỗi buồn day dứt
chiếc lá rụng
hắt hiu chiều lạnh cóng
mây chở sầu sông nước thở dài
bưng đêm ra ngắm
gọi trăng mò rượu
ly cà phê đắng
bạc đầu lệch tim
thử thách cô đơn
cười nhiều hơn nói
ai đem tặng dấu lặng
thời gian




nhặt thơ

đất vọng trời
nhiêu khê lưu lạc
bụi phủ thời gian
nỗi buồn tinh khiết
rêu cổ tích
phận người bi kịch
giữa bình minh khuyết tật ước mơ
nhọc mòn tuổi trẻ
nhớ thương lăn tìm cội rễ
mùa đông bật mầm tai tê
ngày tình yêu
niềm vui thiên hạ
gió ru đôi mắt lim dim
dối tình đắp chăn cáo ốm

chiều giá buốt
lật tung kỷ niệm
xứ mộng mơ ở cuối con đường
đêm ôm nắng
ngược chiều thời cuộc
thả hồn theo mây gió lang thang
văn chương bông đùa
đời thơ đeo bám
hồn phiêu diêu giữa  chốn hải hồ
đêm sười buồn loang lổ
một mình nhặt thơ

hai nửa

cách điệu nỗi buồn
đêm tìm về quá khứ
ngày ra ngắm cơn mưa
vườn hoa mộng
khù khờ  nốt nhạc
lý ngựa ô ngày cũ hiện về
vẽ đời lên cát
vạch gió tìm hình
tuổi bình minh gặp cơn gió lạnh
thăm thẳm đêm
trăng cong gió rỗng
cơn mê ú ớ diễm tình
thế giới vô biên bóng sương mờ ảo
gục đầu nhớ
khói vàng ở lại
sương mọc cánh bay xa
mê sảng cơn mưa
mặt trời lầy lội
mây đen leo núi miệt mài
đời nắng gội
chói chang đá nứt
soi xuống đời trăm vạn đường tơ
khát vọng trên cao
mọc mầm dưới đất
chia đôi gió mưa gào

gió giật ước mơ

vớt nắng mùa thu
nụ cười ngơ ngác gió
ký ức phơi mưa dùng dằng chiều hạ
áo lụa đêm về thao thức đông chay
đời âm dương
lời tỏ tình đêm trắng
ngằn ngặt tiếng chuông
đất vọng thiêng liêng
khoảng trời bình yên đứng trên đỉnh tháp
tình yêu thức
giấc mơ có cánh
thênh thang mây nước phóng sinh
vạm vỡ ánh trời
câu thơ trầm bổng
thiên ru miên khúc hoa hồng
chuyến đò tình
một đời hụt lỡ
gọi tên người hương khói cho nhau
ký thác tương lai
đục trong dòng nước
hoài niệm trong mùa nắng hạn
hư mơ trăng nước rơi tình
ươm duyên
xót tình xước lở
cưỡi đời trên cơn lũ
gió giật ước mơ


tạ ơn thơ

mơ hồ sống
kỷ niệm thắp hương
thành phố ngày một lớn
se sua váy ngắn váy dài
níu áo mùa xuân
trái tim trẻ lại
thỏa thích rượu yên ương
rót tràn đêm
trăng xuân bẽn lẽn
nheo mắt thời gian đốt lửa hôn nhau
đúng hẹn
phố đông chợt ghé
cơm áo quanh năm đời vật lộn
trang trải yêu
tháng năm đời thừa
giận hờn đến nụ cười rũ mục
cái rét nguyên tiêu
chong chong nỗi nhớ
tràn đau mùa luân lạc
nỗi sầu vun gốc cơn mê

tạ ơn thơ
người tình chung thủy
đi hết cuộc đời

chiều không nắng

trời đất cũ
mấy nghìn năm lạnh buốt
đêm nằm nghe sóng vỗ ngày xưa
vĩnh cửu chút mơ màng thuở nhỏ
đời lang bạt
lạnh từ tim ra máu
phố núi mù sương trăng thiếp ngủ
buồn từ trong mộ chui ra
thắp lửa cầu duyên
gom mảnh tình vụn vỡ
đêm miệt mài xây mộ
meo mốc tháng ngày
mùa đông run nhịp thở
trái tim thương tật ngân vang
về với mùa thu xưa
tự nhiên trái tim chợt ấm
hiên gác ngày xưa trọ
khóm hồng vẫn đang đứng chờ
chiều không nắng
bỏ phố theo người
làm ướt cuộc tình cơn mưa bất chợt
thất bại trong yêu
bập bềnh trôi thân xác
len lén bỏ đời nỗi buồn níu vai

giơ tay níu đỡ

ngồi trước thơ
soi gương thấy rõ
mây cỏ thụ vỡ lở
 ánh chiều rơi
ngất ngưởng hương bay
mộng mơ lấp ló
dấu chân thế kỷ bước qua ngày
mùa nước cạn
gối đầu lên thơ
đập cánh hoàng hôn sóng vỗ
đi qua vùng mặt trời
gió mộng mây say
bâng khuâng ánh sáng
mịn màng yêu
khoác lên người chiếc khăn nhung nhớ
nhịp thời gian vun từng hơi thở
một làn hương dìu dịu bất ngờ
đốt thời gian
đẽo phẳng lỳ nốt nhạc
tôi điên giữa trời
hậm hực cơn mưa
khấp khểnh đêm tối
đêm người đi tìm người
yêu dang dở
tí tách đa mang
giơ tay níu đỡ
nắng mưa sụt sùi



chiếc lá rơi

ngày ẩm mốc
mưa trườn theo gió
mặt trời chơi trò trốn tìm
chiều đi
 hoàng hôn trôi nhẹ
chiếc lá rơi
vấp tình loạng choạng
giọt mồ hôi thổi khô bóng tối
đêm choàng cánh mê
ngái ngủ làm chim cú
thức trắng chờ bình minh
một đời cặm cụi
bước từng bước chân
sóng xô đời rạc
tháng năm điên dại
hoa nở trêu trăng
mặt trời đêm đêm hờn dỗi
mùa xuân chết
cỏ xanh chân mộ
thu đến tìm người
lưa thưa ngày tháng
xa lắc buổi chiều xưa
thơ lạc tim ngồi khóc
đêm
mộ táng trực chờ

thả bóng buổi chiều

góp nhặt thời gian
mỏi mòn số kiếp
lặng lẽ hoàng hôn
thả bóng buổi chiều
tình nhạt
thật thà cất bước
lời cầu nguyện cũng mau qua
để lại sau lưng mộ vàng hóa đá
xanh cây cỏ
con đường ngày mất nhau
buổi chiều dài như nỗi nhớ
nhấp nháy đời thơ
chòng chành biển ngủ
trăng khuyết phía chân trời
ngày rỗ mặt
ánh sáng không tròn
mây trôi trên đỉnh sóng thời gian
hồn chuông nguyện phủ đầy sương trắng
vắng lặng mùa đông
thèm một bàn chân nhỏ
đêm vô cùng
hơi thở cũng hoang mang
lửa cháy
đời hẹp
xin làm nọn gió của ngày mâi

đi tu

dòng sông khô
gió đôi bờ mộng
buổi chiều giăng mắc
tình chạy trên cánh đồng
níu bóng quê hương
tháng ngày trơ nắng
chiều chạy tang cơn mưa ngập hồn
mùa thu trên môi
gửi chút tình lên tóc
sương điểm bạc tóc lại màu xanh
tội lỗi khi yêu
rong rêu chiều tắm gội
xuân mở nhạc
đời nở vui cười
ngày lên tóc
thu rơi nghiêng tơi tả
cội lõi cuộc đời mưa chẳng thảnh thơi
cô độc nỗi buồn
tinh tú sao sa
hoang vắng một đời
tình thơ cám dỗ
đêm mơ xa
sông nước hiền hòa
trốn biệt tích giữa đời vay trả
lên núi đi tu

lơ ngơ

đêm vô hồn
gió buồn từ kiếp trước
chiếc lá mùa đông ám ảnh bóng ma
cào nát tháng ngày lạnh giá
đánh thức ngày
tiếng mặt trời gọi
non tơ những giọt sương
chim hót cộng hưởng bình minh ánh sáng
khát vọng yêu
kiệt sức bến cuối cùng
vẫn đam mê trước rừng mơ mộng
mơ hồ cảm xúc
trống rỗng hồi chuông
đi hết đêm mà ngày không thấy sáng
tháng năm quay tròn
đời lệch hướng đi
kỷ niệm chất chồng xây mộ
tình mưa
một nửa mùa xuân vỡ
đêm cũng như ngày
người lơ ngơ
về cõi hư vô
vui cùng ngày tháng cũ
làm thơ siêu thực 
thoát xa đời 


gió lùa

đời rong phố
sống kiếp xa quê
đêm về giẫm lên men thành thị
nỗi buồn để ngỏ
dang tay giữ gió xuân
để đất trời quên một ngày mưa nắng
vùng kỷ niệm
nỗi buồn khô ran
cô đơn ngàn năm nước mắt
bật tung cánh cửa
 buổi sáng trôi nghiêng
âm khúc đồng dao rộn rã
hoa nhớ người
ai chờ ngoài phố
thức dậy những mầm non
lạnh nhạt thời gian
gió lùa
rơi tim xuống biển
rỉ máu tháng ngày
côi cút trổ hoa
về với đất
tận cùng sự sống
mộ xanh đời
mặt trời quẫy trong nôi


đêm trường

giấc mộng xanh
trăng cùng mây gió
ngả nghiêng cười
yêu dòng sông
mùa đông mãi ấm
miệt mài ước mơ
mê cõi ngoài
tiếng cười cao vút
nụ hôn tròn tiếng thơ
lăn vào thời gian
nhạc đêm khua rộn
trăng thiếu nữ dịu dàng
giọt nắng tan
những thì thầm nhảy nhót
lời tự tình nhè nhẹ
chờ đợi môi người

cởi trần ánh sáng
thơm một mùi hương
đi vào cõi mơ mênh mông trời đất
đêm ngoài cửa
bóng tối lùa trăng
sao dắt nhau đi để trời khoảng vắng
đánh mất yêu thương
giật mình cơn ác mộng
lạnh lẽo đêm trường



không nhà

chiều buông vọng
chơi vơi nỗi nhớ
trống vắng đôi tay buốt giá tháng ngày
đêm nghe hồn vọng cổ
nhịp đời vỗ
ái ân đắm đuối
trí tuệ hao mòn theo cánh mây trôi
chênh vênh nửa đời dấu in lên cát
lang thang ngày tháng
xuân ngủ triền miên
chênh chao cánh hoa đồng nội
đời thức
đêm không nhà
mộng dở dang gối lên tay trắng
tháng sáu
tình còn ở xa
mùa hè chết rét run hồn lạnh
gói gió
ủ mây
gối đầu cơn mưa mơ nàng tiên cá
đêm ra biển
thương một bờ quê hương
rưng rưng lệ đêm hóa đá
đất khách quê người
vong hồn treo thân


mực loang

đêm không nhà
mộng dở dang năm tháng
vọng mơ thiên hạ
bóng lặng co ro
giọt sương khuya
gió đông sầu lắc
bó gối đêm nằm nấc tiếng than
gõ cửa thiên đường
bước chân mệt mỏi
chỉ nghe vang vọng tiếng gió khan
vết mực loang
giọt sầu rơi trên lá
bóng đêm lặngchìm
đi tìm mùa xuân
lá vàng rơi trên cỏ
thu trừng mắt ôm quàng
đời như gió
thấy buồn bỏ đi
lạc loài thiên di ngược chiều ánh sáng
tuổi hoa niên
ưu phiền vầng trán
ngơ ngác bên dòng vực thẳm
niết bàn xa
ngục tối lại gần



trái tim non

chiều ẩm đục
mặt trời trôi mất hút
chênh chao dấu lặng thời gian
che cô đơn
mây mềm rễ chặt
giọt thời gian thánh thót
vụng về suy nghĩ
hằng đêm con dế si tình
trái tim dậy thì vang vọng
thế giớ hồi sinh
mặt trời muôn ngàn tiếng hót
gió mây không ướt lông mày
mùa sinh nở xuân xanh rực rỡ
vụng về yêu
rét mướt lùa lên mắt
mưa đời phủ trái tim non
tháng năm thở dài
nỗi sầu vươn vai lớn
gói ước mơ một thuở đem chôn
sính lễ cầu hôn chẳng còn gì cả
đo nỗi nhớ
dài như vành vũ trụ
ngu ngơ đi suốt cuộc đời
dở dang nét nghĩ
tuổi già trẻ thơ


vung tay cho hết

góc đời
đổ sầu vào gió
cài vào bầu trời cái nhìn xộc xệch
tia chớp ngắn
tranh nhau nhòm ngó thế gian
trưa dựng đứng
nắng xé rách khoảng trời
động địa dữ dằn chui qua kẽ lá
đời đi vay
nỗi buồn hóa thạch
cơn mơ đứng trên bờ
ngổn ngang trần gian
lô nhô chìm nổi
cánh chim bay vào bầu trời cũ
trái đất cổ xưa
ẩn tích thông già
thời gian dắt tay nhau hội tụ
tháng ngày trôi
mặt trời già cỗi
vần thơ dang dở
mưa đầy trời
đánh bóng thời gian
ngoảnh mặt thu đã đến
vung tay cho hết
đoạn cuối cuộc đời


trút sầu lên lá

đêm
hoang vu nỗi nhớ
buộc nhau hồn nguyên thủy
tình như sóng
rối bời khát khao
sương khói bay
rượu trăng uống cạn
giọt mưa đời khô rát
chòng chành hồn say
níu em
bạc màu men sóng sánh
nhập nhòe ảo ảnh
thong thả tháng ngày
chiều phố lạ
thanh thang nhặt bóng đời
dõi theo làn mây ngơ ngác
cám dỗ yêu
soài chân trượt vực thẳm
rong rêu mưa nắng tháng ngày
đời đã chín
giấc ngủ giật mình
hai bàn tay không tống biệt
như bóng mây thưa
ngẩng lên thấy trời mùa hạ
trút sầu lên lá
cho tháng ngày qua





xòe tay tính tuổi

chim vỗ cánh
chúa cũng ưu phiền
thiên tài chết trong thơ
nhà thờ gọi tên
hồn con chiên chuông khóc
trăm năm kinh điển đoạn trường
tóc trắng
giấc mơ mỏng
sương muối kiếp trọ phù vân
bắc sầu trên dòng sông trắng
chìm trong men
lãng quên đời bạc
tình xưa chảy ngược dòng
đêm dỗ dành
hồn sương bóng khói
đom đóm thắp đèn rọi tình yêu
tiếng dế ru hận đời nguyệt khóc
đêm khô
giọt lệ hội tụ
thương đời đứng dưới mưa
xòe tay tính tuổi
chờ ngày lạc nhau


che mưa

ngày rớt
lăn lóc thời gian
dòng máu cạn
ngổn ngang năm tháng
trả lại cho người
khóc cười lẫn lộn
đêm về lộn ngược giấc chiêm bao
nhang thơm một nén
giọt lệ đỏ hồng
trái tim bỗng chốc hóa thành tro bụi
mùa nhớ
không đủ rộng che tựa
con đường nghiêt ngã trượt dài
nhát dao chưa liền vết sẹo
hóa thân vào cát
hững hờ mộng mơ
chiều mùa đông mưa phùn thiêm thiếp
nảy mầm yêu
chắt chiu khoảnh khắc
tỉnh giấc cuộc đời tóc đã bạc
trang điểm kiếp người
bóng tối mộ trôi
nép vào đêm
ngẩng đầu trăng nặng hạt
nỗi buồn dư thừa
kéo nắng che mưa



tiễn

cánh chim bay
giang hồ bóng úa
rượu pha giọt lệ uống tháng ngày
người cứ mãi nẻo về trễ hẹn
giang hồ ta là đám mây bay
mộng mơ hổ
chiều rơi xuống phố
trĩu cành thương nhớ không nguôi
đếm thời gian
nửa đời ngồi khóc
trái tim hoa tím rụng chân đồi
mua vui khoảnh khắc
ghẻ lở thói quen
chén rượu đêm khuya đánh trận
ngả nghiêng đời manh áo miếng cơm
khóc một mình
thơ hôn mặt đất
tận tuyệt theo đuổi bóng hình
mơ đến vùng hoang dại
ngày nhắm mắt
thơ tiễn đưa người
chôn sống niềm vui khổ nạn
ném đất xuống mộ
tôi tiễn đời
người tiễn tôi


giữa đêm

bước thăng trầm
cuộc đời xô lệch
ngày ra
xé rách mặt trời
đời là tia chớp
nóng lạnh khi yêu
bâng khuâng bản nhạc chiều đánh vỡ
như là gió
đứng giữa đêm ngày
dốc đời cao ngược
thời gian đi xuyên đêm
mặt trời chìm
bốn mùa luôn vội
cánh buồm ngược sóng gió mưa
chuốt thời gian
xanh xao kỷ niệm
hy vọng chờ cho đến khi già
mưa thành phố
chợ họp giữa đêm
mờ mờ giấc mơ trai trẻ
mộng muội đi tìm
vạch gió ngang trời ngạo nghễ
đêm viễn xứ
khói phủ che trời
hồn rời trần thế






cổ tích già

đèn khuya
phố dài biền biệt
bước vào đời nhau
mịt mù tăm tối
lênh đênh lạc giữa dòng trôi
ngày thơ ngây
cuộc đời nhiều ngả
giấc nghê thường sóng vỗ đáy sông
cạn nghĩ suy
lật trang mặc định
xoay giấc mơ cho gió quay đầu
sương mắt lá
nỗi sầu chờ đợi
mùa đông đổ trắng khe chiều
trăng hoang liêu
đêm tối được mùa
mưa phùn trong mắt
tháng năm bay ảo ảnh cổ tích già
chiều dò dẫm ngẩn ngơ tình dại
mầm trời đất
thời gian dồn tụ
ngàn triệu năm vương lại sơi tơ
thế kỷ dở dang
đêm rằm
không gian vỡ


bước chân hoang

chiều tái
gió nhẹ chờn vờn
núi si tình giầu mộng
yêu nhau
cho đời dang dở
buồm sầu no gió xa bờ
chim bay
tuổi mòn rời rã
vỗ về đau quỵ lụi tháng ngày
bóng tối nảy mầm
xanh xao giọt sương đọng
 bỏ linh hồn thân xác đa đoan
xoay tròn ánh sáng
nỗi đau tim ứa máu trào
yêu nhau hẹn hò mấy kiếp
bỏ lại tương lai
trao mình cho sông trắng
trăng dìu mê đắm thế gian
cưu mang tiếng khóc
thương đời khó nhọc
bước chân hoang đi khắp địa đàng
hừng sáng
trăng lên núi
chia đôi nỗi niềm

đi hoang

đêm cúi đầu
nụ cười buổi trưa
sợi dài tháng năm tiều tụy
thế kỷ soi mình
linh hồn ích kỷ
rét mướt mộng ước giăng mưa
trăng chìm sông
ẩn mình gió lặng
cánh đồng quằn quại tuổi mười tám
nỗi buồn thầm lặng một ngày mai
tát nước lên trời
tầng mây cao vút
cuộc tình gió thoảng hơi sương
đêm chắp cánh
cuộc truy hoan đôc dược
trống đến vô cùng lạnh giứa mênh mông
rong ruổi đi hoang
cố quên cố quận
sóng bạc đầu
nỗi nhớ cuồng điên
bóng tối cũ
ngàn sao bạc nhược
cõi vô thường
kiều nguyệt tuyết sương
ngày xám mặt
nắng hồn mê tứ chiếng
đông lạnh chờn vờn
hiu quạnh trăm năm



tuột dài năm tháng

gió giũ
tàn phai cơn mộng
le lói chút hồn thơ
hắt hiu cánh đồng nhịp thở
rợn chút nắng
phố dài trăn trở
giấc mơ chim mang đi
hạnh phúc mỏng
nghiêng vai đời quang gánh
đêm nằm nghe kỷ niệm đang mưa
cánh rừng xanh
tuổi trẻ nắng lên ngàn
neo thả cánh hồng ưu tư đôi mắt
dập dờn nhịp sóng thời gian
đóa phù dung
nước mắt trôi thời đại
thấm dịu một đời lam lũ
tiếng hát côn trùng
nỗi niềm chờ gió lộng
kỷ niệm là khoảng trống
tuột dài năm tháng trên vai
lớp bụi thời gian
hoang tàn thế kỷ
người thừa thãi trên đời

cụt chân

khúc đêm
nhớn nhát khát thèm
trăng mười lăm đủng đỉnh sáng tỏ
đêm ngây dại
vu vơ lời gió
cuộc vui chưa hết nẻo trần gian
chẻ câu thơ
chuốt đan trời đất
quăng quật tháng ngày
sinh tử đớn đau
thả lòng
nâng niu vực sóng
ngất ngây từ thuở hồng hoang
lãnh đạm yêu
chiều hóa đá bên bờ diễm lệ
nắng cô liêu mưa gió vụng về
ẩn dật tháng ngày
cõi thiêng bay lượn
uống cạn bồng bềnh đời vẫn chao nghiêng
yêu chân sóng tắm ngày loét lở
mắt nhìn mắt
chiều về bên ấy
hoàng hôn điên khép mở vô biên
nắng mọt
chiều chênh chếnh mưa
đời thì rộng tãi
tình vừa cụt chân
đêm khuya lòng dạ bần thần
ngó mây ngó núi
ngó chân không về

bước thấp bước cao

nốt lặng cuộc đời
tình xưa bỏ ngỏ
một đời lạc mấy giấc mơ
thời gian gẫy
dòng sông lửa cháy
thăm thẳm tháng ngày
lao đao thương nhớ
niềm hạnh phúc vụt bay
vỗ sóng
biển trời mờ nhạt
thu rơi trắng lòng
lạc hoang liêu
thẩn thơ cơn gió
mộng mị tiếc chiều mưa
nỗi buồn theo chân về cửa
ngày dư thừa
mặt trời gọi cơn mưa
dĩ vãng lết trong bùn đỏ
khàn đục thời gian
vọng thiên ánh sáng
mênh mông không nhấc nổi nụ cười
ly rượu cay
vết lặng buổi chiều
vá đời đau khổ
lê lết gió
bước thấp bước cao




uốn cong

ngày dị mộng
ai người ru người
đêm không đáy
trầm mình say mưa nắng
tinh cầu buồn
điêu linh trăng biến dạng
những ảo hình thời gian
quá khứ cũ
âm dương lộn ngược
những vòng xoay tơi tả tàn hơi
hồn chìm đáy
mộ phần hóa thạch
sắc loang nhanh chiều tục lụi phơi bày
chiêm bao giữa rừng
bước chân sấp ngã
con nước dập dềnh lửa mê
giang hồ ơn trời vạn tuế
nhào nặn thời gian
uốn cong đời lạnh
đớn đau niềm hạnh phúc gầy còm
gió chuyển mùa
chiều chếnh choáng mơ
giấc mộng liêu trai trở về quê cũ
ầu ơ điệu hò
thao thức hư không

 



khói bay

chạm đến vô cùng
bước chân hư ảo
thân phận con người
rong rêu bám víu
hơi thở buồn trầm tích thời gian
tạo hóa vô cùng
thiêng liêng mặt trời mọc
ngũ sắc đồng vọng tiếng chuông
mộng mị đêm
cõi hoang vu giọt lạnh
ngàn năm bí ẩn cựa mình cầm sinh
gió nhạt
hồn đêm khắc khoải
đau thương vương vãi ngậm ngùi sao trời
đất lở hồi sinh phiêu bạt
rượu ấm
bạn bè hào sảng
nghiêng vai đỡ nặng cuộc đời
mặt trời cháy
dòng sông chảy ngược
khói bay
nỗi đau phiêu bồng
đánh rơi bóng tối
mồ coi mắt người

đất nứt

phấn son thế kỷ
phận người nỗi buồn
trời nổi gân xanh lông lá
hòn đá cuội
văn chương ngày tháng
cơm áo xuống đường
tiếng khóc bật cười
đêm say tàn tạ
bàn tay tử thi
đời chập chờn mưa gió
chén rượu say
thơ vọt thẳng thiên đàng
âm hưởng dặm dài gió hú
đất nứt
mồ hôi đếm giọt
khốn khó ra đi ngẩn ngơ nắng hắt
yêu không nghĩ
mịt mù mộng mị
ánh sáng hão huyền đêm xòe bàn chân
khát vọng rữa mặt trời cầu nguyện
uống cạn yêu
trắc ẩn giữa ban ngày
đêm trăng sáng mối tình rêu mọc
đi trên bờ thời gian
khô cằn rơm rạ
bập bùng lửa yêu


giọt sương

đêm tạ lỗi
trầm mình bơi ngược
khúc biến tấu nghê thường
dải sông xanh
hú đời nhiều cay đắng
trăng vụn vỡ rụng rơi
đêm phù hoa
an thiền không tịnh
viễn ly ánh sáng thấy gì
nước bạc màu
đong nhiều hoài niệm
luân hồi bàn tay bóng tối
gột rửa mộ phần
canh bạc trái tim
vĩnh hằng nỗi sợ hãi
giấc mơ khát mảnh trời
ghen màu tím
lửa run cát bụi
giọt sâu lăn trên mặt thời gian
ước mơ gửi nhầm năm tháng
giọt sương thu
ẩn hiện bàn chân lạnh
đêm trên cầu
trăng rơi vào thơ


rao bán

đêm hiện hữu
lửa loang vũ trụ
tháng năm vết cứa
roi vọt cuộc đời
giọt mưa đen
hắt hiu cơn gió trẻ
rượu chao nghiêng nước mắt hoàng hôn
đời lỡ vận cánh chim hấp hối
chiều mưa
thơ là ngọn lửa
thiên đường trầy truột trái tim non
tia chớp lập lòe mặt đất
ảo ảnh giọt buồn
rượu suông cạn cốc
men đắng cay mằn mặn
vó ngựa thời gian
giấc chiêm bao dằng dặc
hoàng hôn nhuộm trắng mái đầu
ngày hè nắng đợi
không gian máu ứa
niềm hạnh phúc chẻ đôi
trần tục thế gian
vụn vỡ mặt trời
vu vơ rao bán
hạnh phũc
tình
và thơ


đắng đêm

mây chìm đá nổi
hun hút thiên thai
hư vô sóng nước mơ hồ
miền cực lạc
đa đoan mây gió
trái muôn năm xưa cũ đâu còn
hồn nhẹ rỗng nơi không điểm tựa
năm tháng quay đầu
giọt mưa thành giọt lệ
bâng khuâng khúc nhạc vàng trôi
cõi đi về
trăng già đến muộn
chia nửa đời ly rượu cầm hơi
giận hờn tháng năm
mưa dầm khô héo
chết trên cơn sóng dữ buổi chiều
một đời thương
dạ chênh vênh
trần gian xộc xệch
chén trà đắng đêm
nghiêng chiều tà
hoàng hôn vật vã
người đi qua đời


hiện hữu

cõi không ngày
tháng năm vội vã
đường về nước chúa xa xôi
mây trăng hương thơm dìu dịu
lá về nguồn
chiêm bao lệ đọng
mùa cổ tích đìu hiu
yêu người khi tình biệt xứ
một thoáng trúc lâm
tách biệt đời thường
vĩnh hằng thời gian phổ độ
đêm ma mị
cội nguồn hiện hữu
đào nguyên nửa thật nửa mơ
đêm dài thôi vờn tóc xõa
hoang mê ánh sáng
thuyền về chốn hư vô
tinh cầu hoài vọng màu hoang phế
đi tìm vầng trăng
lạc miền dĩ vãng
mùa đông hồi tưởng điệu ru hồn
đời mệt mỏi
đôi mắt buồn vô nhiễm
tuổi thơ rơi
năm tháng rách tơi bời
chênh vênh hồn tháp
lênh đênh đỉnh trời



đá cuội

gặm nhấm trần gian
một bờ hiu quạnh
tìm phút lãng quên
thơ bỏ túi xa đời
trầm tích tháng năm
hành trình biến dạng
tan vào bầu trời tia nắng thảnh thơi
núi bơ vơ
mưa là giọt lệ
cuộc thăng trầm ước vọng đam mê
thời gian vơi
nửa đời không cháy hết
xuân đã sang mùa
nắng hạ quẩn quanh
đá cuội trôi
sông đời bồi lở
ôm tình giẫy chết chốn sương mù
úa nét thiên thanh
đui mù tình cũ
ngậm ngùi phố vắng đèn thưa
hoàng thành sương buông rèm cửa
đói yêu
giọt nắng tan thành quách
đêm chìm trong nghĩa trang
gặp nhau trên phố
mặt đời tạnh khô


đổ dốc

thế kỷ trôi
xác xo đồi núi
tình còm ôm miết rượu trên tay
trái đất ngoan hiền
đời toàn vị ngọt
cà phê không đắng ngước mắt nhìn đời
suối thiên thai réo rắt ngàn mong đợi
chiều đổ dốc
quằn quại cuộc trôi chảy
dằng dặc tơi bời trăn trở nước non
đất nghịch
lòng người u ám
giang hồ vặt đi giữa thị thành
lạc kiếp người
mệt nhoài cát bụi
người trong bể khổ chui ra
mênh mông trời đất hồn bươn bả
đi tìm tương lai
lo xo cuộc chìm nổi
mượn cánh chim bằng
mây rách tả tơi
đêm tráng men
phương trời hai ngả
lạnh giấc mơ
vạt tóc mơ hồ

trả nợ

ngoảnh mặt với đời
đêm trăng về phố
lần từng hạt thơ
chuông khuya ngoài cửa
mộng du suy nghĩ
cháy bùng lửa yêu
nhịp thời gian
trời lội sang chiều
tầng mây xám mặt trời teo tóp
ngày không nhau
mảnh đời gió lạnh
trăn trở kiếp thừa
nghiệt ngã phù du 
dốc mùa thu bóng chiều trượt ngã
ca dao xanh
mười mấy năm hăm hở
gió cuốn mây trôi mưa rủ nhau đi
mùa xuân không nắng
én bay hoàng hộn muộn
người đứng bên mộ cổ
nao nao cơn buồn
góp nhặt thời gian
mùa xuân bỏ lại
yêu nhau từ tiền kiếp chuyển sang
vui buồn
 người trả nợ thế gian