trong đêm

ngã ba thời gian
mái đầu bạc trắng
mồ hôi ăn mòn tháng năm
ngủ nghiêng
đời giật mình
trầy trật bàn chân cỏ dại
tuổi mười tám
gió nâng tà áo
mảng trời xanh rì rào
ngọt ngào đất thở
con chim tung âm thanh trời xa
hoa mọc trên trời
hồn người mưa bay lất phất
giữa cuộc bèo trôi
thả ước mơ du mục
thở dài trong đêm
chờ thật thà trên dòng dối trá
đêm không gió
trăng lơ lửng rộng
nỗi sầu sủi bọt dòng sông
buồn bực bóng đêm qua mặt
say câu hát
nốt nhạc mênh mông
đê mê trăng khuya quyến rũ
ngân nga bốn phiá
suối mạch nguồn


đời không cửa sổ

đời quá cũ
một chút gì đổ vỡ
đêm trung thực nỗi nhớ cầm tay
một nỗi lòng giữa khoảng trời vương lụy
nước mắt vu vơ
bàn tay buông thõng
mơ hồ chân trời rộng mây bay
chìm trong bóng tối
linh hồn nhổ neo
ngày tháng lặng lẽ rượt đuổi
rót thời gian
đam mê quá độ
phong trần dầy dạn
thấy đời thô lỗ
mê ly ân ái vô bờ
thản nhiên vũ trụ
sóng mặt trời băng ngang
những giọt nước mắt hóa thành biển mặn
đời hỗn loạn
linh hồn không định hướng
cuồng điên hoàng hôn
hỏa hoạn mặt trời
ngày mai
đời không cửa sổ
quầng thâm sự già nua
thời gian không thể cám dỗ
tẩm niệm tương lai
giọt nước mắt khô cằn

trái tim đêm

nhát cuốc
người ngồi im
mặt trời vỡ vụn
đóng đinh nước mắt
phảng phất linh hồn hòa thượng
trũng sâu vùng ảo ảnh
đôi mắt sờ soạng hư không
dắt hồn về nơi ánh sáng
nghe gió thu phai
vương vấn cuộc đời tội lỗi
kiếp bạc
bàn chân cỏ mọc
nhìn vào ngưỡng cửa thời gian
mùa xuân rời xa nỗi sầu đổ vỡ
mưa bay
thế kỷ buồn nước mắt
đêm mở cửa chiêm bao
chạm chân trời bình minh màu nhiệm
cánh nhạn khuya
mộ hai phần gió thổi
hơi thở trắng theo tà áo
đàn xuống cung trầm
ghé thăm giấc mộng
nghê thường hư ảo gió đưa
nước mắt
nhá nhem đời mặn
bàn tay hành khất ngỡ ngàng
cánh chim bay
ngoài tầm hy vọng
thao thức trái tim đêm


đang bay

cửa chiều
lòng người gửi gió
tuổi thơ mặt trời xanh
con ve hoài cổ cánh chim xa tít
hoài vọng thăm thẳm
trùng dương một bóng
hoàng hôn khuê các phủ rêu xanh
phút vui buồn thì thào dư vị
chiều nổi gió
mùa thu đến sớm
mon men cào xước bàn tay
kỷ niệm thơm
vầng trán nghiêng huyền ảo
thoáng nét sương mù nụ cười hoa
viễn khách ngàn đời
hồn vui đêm muộn
nghe mùa thu hết nắng thu tàn
vẩn vơ ngày
nhìn thời gian co duỗi
uống rượu buồn trên mây
chiều hạ trắng hoàng hôn nhuộm đỏ
đi giữa nhân gian
cõi thơ hoe vàng cánh bướm
nắng tái
vịn cành hoa dại
vỡ lở tình đang bay

hư hao

ảo ảnh mây bay
mùa thu gió lạnh
những nốt đứt thời gian phủ lên khuông nhạc
đôi mắt trũng sâu trồi lên sự sống
hai chân vất vưởng đường đời
buồn tương lai
mưa già trên núi cũ
nỗi đau dài giun dế rủ nhau đi
vất vưởng cuộc đời trần trụi
nhạc dâng trong đêm
hư thực cuộc đời
sự thật luôn chỉ là tương đối
tuổi mười lăm
thương mến sang sông
những cảm hòa nông nổi
đêm mưa
nằm nghe hơi thở
nghĩ về thiên đường màu đen
mặt trời chết chôn sau rặng núi
ngày mưa gió
đêm khuya trăng rụng
hai phần hơi thở một phần đau
giấc mộng trốn vào đêm tối
quen hay lạ
mắt mờ hư hao

mưa lòng

hạt mơ
gieo hồn đầu sóng
bước yêu thả ngàn năm
tay đơm nụ hoa đầu hạ
chúc tụng sương mù
chín úa thu sang viền màu trắng
cánh rừng xanh lệ rung kiếp mơ
buồn câm nín
gửi hoa cho nguyệt
ngồi giữa đêm hầm rượu vơi đầy
trên nấm mồ mặt trời đau khổ
soi kiếp
vàng bay trong gió
nhớ dài ngón tay
bán sầu cho lệ
say tỉnh tẩy men đời
đêm cô hồn
tình để lòng ai trắng
mộng mị miên trường thiếu vắng niềm tin
hư ảo viếng thăm
bầu trời khép cửa
mênh mông cơn mưa trong lòng
nguồn áng sáng
giấc mơ tan vỡ
tia chớp xé bầu trời

thấy đời vô ngã

đêm đom đóm
 lấp lánh sơn hà
tiến vào xứ mộng
ngập bước trên cao
hồn trinh trắng
môi trăng mở rộng
gió mơ tiếng gọi lao xao
lá ngủ
bẽn lẽn hoa quỳnh hé
đa đoan hương sắc mặt trời
thiên di
mượn bốn mùa
dối gian phụ bạc
trả cho nhau thăng trầm bể dâu
trắng tay con đường ngày tháng
cuối cơn mưa
thiên đường cỏ dại
bảy sắc cầu vồng bội bạc trái tim côi
đổ vỡ không gian
cúc vàng xuống phố
tiếng chuông reo phép lạ
lửa cuối chân trời
đứng trên thinh không
nốt nhạc tình ngơ ngác
thấy đời vô ngã
hạc xòe cánh bay

trôi nổi

gió lạnh trên vai
hồn tù rét muốt
mặt trời buông chùm quả ngọt
nỗi buồn đứng trước mùa đông
thưa thớt nghĩ suy
giật mình đời ngụp lặn
cuối năm sương trắng bơ phờ
bước vào thành phố
bụi dìu người
khoảng trống đời mình vật lạ
cây đổ phía hoàng hôn
chiều dẫm nát mặt trời trước mặt
dập vùi chân sóng
khao khát ngã trong mơ
mang kỷ niệm đem bán
chợ chiều không người mua
gánh gió
bắc thang hỏi trời
hạnh phúc là những gì im lặng
đêm hùng vĩ
khúc sầu trôi nổi
cánh cửa khép chèn đông
ngoài trời vang vang hàng đàn gió rít
trăng mất ngủ
đêm bạc trắng đầu
giọt lệ vàng rơi theo năm tháng
cuốc kêu
tình yêu đứt nốt

đá nhớ chân đi

ngọn sóng đi rong
bình minh trầm lặng
cánh buồm trẻ thơ đánh rơi năm tháng
bờ hoang dại
hồn thơm lá cỏ
lòng tiên nghe tiếng gọi trên cao
lấp lánh thiên hà khoe đôi mắt mộng
gió thiên đường
trong veo thơ mùa hạ
giữa đời thánh thiện vỡ tan hoang
đêm mộng ảo
đá nhớ chân đi
những bông hoa nửa linh hồn dã thảo
bão về
lời thề trên xác lá
hờn giận rải rác chiêm bao
cành trinh nữ tóc xanh màu lạ
rùng mình tương lai
dắt xuân đi vào tình sử
những cuộc chia ly kéo dài
nhìn lửa cháy vịn tay số kiếp
tiếng thở dài
dìu nhau trong mơ
hao hụt thời gian tàn phế
lang thang khúc nhạc
tuyệt vọng đêm dài
tự ngàn kiếp buồn lênh đênh trên tóc
hứng giọt tương lai

nhạc nảy mầm

nhân quả sang bờ
ý lành về thăm phố
nửa bình yên ngơ ngác cho nhau
ướt lạnh mặt trời
người đi vào bóng tối
đêm biến tấu nụ cười rách trên môi
mờ nhạt mùa đông
phù sa lấp đầy châu thổ
hơi thở điêu tàn thiếu nữ hoàng hôn
định mệnh
tình không lối rẽ
hoang dại cho nhau
khờ khạo khuyết tật
ngu ngơ ngọn nến đời mình
đêm nhận chìm
nỗi nhớ nổi lênh đênh
ngọn gió xoay ngang lời yêu trên tóc
đánh lừa cổ tích
cả phê cuối thu
đoản khúc vô thường độc thoại
biến tấu giấc mơ
tình khúc tháng ba vỡ nát
mắc nghẹn đêm
đam mê vô tận
nhạc nảy mầm
dốc cạn đời say

nối lòng

đêm lung linh
trăng thơm thịt da
sương sớm tơ vàng kiều diễm
trên bến thời gian
đò đợi gối mỏi
đã tan rồi mộng rải dưới hoa
nhai đời lụn
vo tròn nhân quả
tóc xanh rồi cũng bạc phơ
giấc mơ thời gian vẫn đợi
tuổi nhuốm sầu
rêu xanh hồn mọc
nửa như thần thánh nửa như đười
nhớ quê hương
leo đường ngược dốc
trăng khê sương mờ đục bên đường
quẩn quanh sáu ngả
leo lét hai bờ thực mộng
lơ láo chút duyên lành
nối lòng
lệ thiên nhiên vạn kỷ
hạt cát hoang
ưu phiền bể dâu
vo tròn ước mơ
mập mờ sáng tối
loét bầu trời



trôi phương nam

hành lang chiều
ngồi mơ sau nếp cửa
hoàng hôn đậm đặc mặt trời rỗng
níu vai câu hát gửi khúc chưa tan
ném nốt nhạc lên trời
chín tầng mây phiêu dạt
nghe đời rơi rớt cô liêu
hái nhặt ngày tháng
gục giữa đời gai nhọn
gió cát thân xác lở bồi
ngày phai trên màu sắc cỏ
làm một kiếp ve kêu
đời vui không nhận ra tiếng khóc
chơ vơ mười năm hoài niệm
nốt nhạc xanh tứ chiếng mịt mùng
sông đỏ phù xa
bầy én giang hồ gọi xuân ríu rít
gió nhớ trở về sông mẹ
mây lang thang tan loãng giữa vô cùng
trôi phương nam
ngơ ngác mảnh đời lưu lạc
gió chướng
mùa lên
lục bình tím
trôi


khao khát

gió thổi qua tay
năm tháng mỏng
chiều hà nội lạnh buốt hạt mưa
phượng chết
xác nguyên màu nhức nhối
thức trắng đêm
bóng tối dài và gầy
người mang kiếp tằm quằn quại
thời gian hoen ố
trái tim ngả màu
hờ hững xếp lại trang tuổi trẻ
kẻ ăn mày đang đói
loảng xoảng ánh trăng vàng
trò chơi trốn tìm thời cuộc
trở về phố cũ
kỷ niệm xích xiềng
giữa mênh mông có gì kỳ lạ
leo điỉnh cuộc đời
chông chênh vực thẳm
chết lặng một ước mơ
đêm mưa đông
nức nở trăng xuyên tối
êm êm tê tái một tinh cầu
biển hoang đường
khao khát mênh mang


vứt bỏ hết tình

đêm lãnh đạm
trăng cúi đầu ấm ức
trái tim khô lệ nhỏ từng giờ
và em khóc trước bầy sao bất lực
vỡ ngây thơ
gió nép vào bóng tối
đợi chờ những ảo ảnh lướt qua
nếp nhăn tình yêu
hết một thời thiếu nữ
thời gian đồng lõa sang sông
bông hồng héo khô cánh mỏng
chín đam mê
giọt nắng xanh mắt ngọc
mắt của hoàng hôn giữ nửa lời thề
hoài niệm giấc mơ một thuở
mùa yêu đương
giông bão xoáy cuộc đời
lá rụng về đêm hồn người thao thức
chết giữa chiêm bao
kỷ niệm rơi xuống vực
vứt bỏ hết tình
ướp xác hồn tim

ngày mai khóc

đêm ngự trị
thời gian thưa thớt
vũ khúc bình minh tắt lịm phía xa xôi
lim dim mơ hồ gió thổi
âm thầm bóng đêm
sự cô đơn của ngọn nến
đêm giới hạn
chênh vênh sao sáng
hào phóng suy nghĩ phẳng lỳ
hơi thở mòn xác xơ màu sắc
nhiễm độc trái tim
trong khu vườn cỏ dại
một chiếc hôn tím lạnh cuối mùa
ngày mai khóc
đêm đau thêm tí nữa
cho sương khói nát nhàu thế kỷ
gió về
người bỏ nhau đi
lạc loài kiếp đêm dài mãi
uống dư thừa
đủ chín cô đơn
nhén nhóm lại chút đam mê đời dại
bạc bẽo thời gian
lửa tràn đêm tối


nửa kiếp rau dăm

đời trôi một cõi
mộng mị phiêu bồng
nép vào thời gian
mây cao bóng cả
chiều đợi chiều
đời mỏng khói bay
trắc trở hồn hoang
tay quàng ôm lận đận
nhặt ưu phiền gom nhọc nhằn trên tay
ngơ ngác thu sang
thấy đời gầy guộc
phố núi chờ mong hoa cúc không vàng
gió tết sợi buồn
mênh mông nỗi nhớ
xoay thời gian
hơi thở từng nhịp trôi
bơi trên sóng
mặt trời gai sắc nhọn
chiều đông xao xác tiếng gà
nhặt tiếng thở dài
hoàng hôn mấy sợi
nửa kiếp rau
dăm chớp bể mưa nguồn
gió đông căng mình sợ hãi
đi tìm nước mắt
tiếng ve sầu nhẹ tênh


ngủ một giấc

đứng trong sầu
ngẩn ngơ tình sử
nụ cười dưới mộ loạn điên
hồn du mục thức trong đêm trắng
hoang sơ cơn mộng
 hồn thoát tục nằm chờ
đêm lạc thiên giữa đường bật khóc
nghiêng bóng thời gian
lửa hồi sinh mộ cổ
gió điêu tàn trăng nổi lên cao
rạn nứt bình minh
sống trong kiếp lạ
đàn tơ xao động nguyệt thu già
cô độc bốn mùa
gió tơ ngoài cửa
đêm kỳ ảo trăng thiên nga
ngủ một giấc
suốt đời không dậy
âm thanh địa ngục bủa vây
hồn hoang lạnh nghe mặt trời vỡ
thoát khỏi trái tim
tục xô xuốngs phố
đêm khóc thầm
sương êm lệ cỏ
bóng in hình
đêm bằn bặt im

rẽ trái

chiều nắng óng
kết thơ hoa mộng
trầm tích thời gian ngồi bên
xanh dòng nước
cánh buồm nho nhỏ
thấp thoáng mây bay nhớ má đào
giấc mơ dài
ngao du duyên hải
tận cùng tít tắp ngàn khơi
ngồi bên mặt trời lúc tối
lạc vào hương thơm
lênh đênh biển cát bãi cồn
vàng ánh sáng miền trăng thở nhẹ
đêm du thuyền
mây nhẹ trăng thanh hẹn hò cùng gió
ru êm thuyền thảo hồn mê
nắng rung
tơ lụa trầm tư
viễn xứ thơ đi
ền cánh bướm
nét ảo thu sang giấc ngủ chưa thành
vòng tâm tư nhật nguyệt
khúc quành
cuộc đời rẽ trái

hờn giận

kiếp tròn
hơi thở gập ghềnh
đường chiêm bao nắng mưa vần điệu
nhàu ánh mắt
kỷ niêm rơi trên gối
đêm lộ thiên
trang ký ức nằm nghiêng
hờn giận
mùa xuân độc dược
hương sát nhân trên tay
thu tàn từ đôi mắt ấy
cưới chiêm bao
sương núi dâng đầy
trăng cong cớn nét mày thơ dại
vỡ giấc đêm đen
linh hồn trượt dốc
thầm trách mặt trời trên cao
mưa trên vai cánh hoa tàn lụi
đi về đâu linh hồn yếu đuối
trời mới bước vào đông
hong nắng
nửa đời hy vọng
giấc mộng nghiêng
xuân cũng nghiêng đời
rung rung thời gian
hư huyền đáy mắt
yêu nửa cuộc vui



về miền cỏ dại

mùa đông cũ
đìu hiu gió rụng
núi cúi bên hồ đáy nước lửng lơ
chiều sương bạc ngẩn ngơ nỗi nhớ
hồn lá rụng
mặt trời rạn vỡ
mưa nấc từng cơn chiều chết trong lòng
sóng ép hoàng hôn rơi lệ
không gian trắng xóa
trăng ngồi đáy sông
hò hẹn vài ngôi sao rụng
đất chuyển mình
chập chờn mộ thức
thiên cổ thoảng chút tình duyên
cặp mắt nâu
long lanh lệ đỏ
nhịp võng nào đưa áng xuân tình
thao thức chiêm bao thanh khiết
tình chẳng mới
buồn vui vẫn cũ
đuôi mắt nhỏ giọt mồ hôi
đi hết cuộc đời khờ dại
chiều hoang nắng
lưu lạc sông hồ
giấc mê lạc miền cỏ dại


nhạc trời

bóng nhớ
khói lên hương
hồn mây động cỏ
mùa thiên đường
ta cười viễn xứ
cầu nguyện mặt trời
man dợ lòng ta
giữa biển tình sao rụng
kinh hoàng từ biệt dã sương
kẻ không nhà
bạc đức trước thiên nhiên
đêm về thức trong bóng tối

vò mây
đời lạnh sương bay
gió xanh ngút ngát
trận cuồng phong say lửa bốc lên trời
nửa giấc u hoài mê thiên hạ
ái ân bóng tối
men lạ phá đời
tâm tình gỗ đá chẳng thèm tiên
lạc bước mỉm cười đáy cốc
chiều lưu đãng
tụng niệm mặt trời
quốc hận vong thân đồng lòng đồng cảm
nhạc trời xướt mướt
bẻ linh hồn chôn
chiều ngủ chập chờn
dung nhan khói lửa

gẫy hoàng hôn xanh

trăng lún phún mưa
thổi ngang trời lạnh
vách đá màn sương rơi lạc lõng
mùa hiu hắt
rừng già dìu dặt
phất phơ nắng lụi bên đồi
xanh tiền kiếp
nhạc uốn mình cong
khúc tấu nghẹn ngào ly biệt
hư linh giấc ngủ
những ảo tưởng thủy tinh
cuộn thủy triều giấc say thần thoại
tìm quanh dĩ vãng
hành tinh trong hơi thở
huyền sử chim bay suốt lộ trình
nghiêng mình
trái tim trôi trong mộng
nghìn xưa âm hưởng nhập giấc mê
mưa gió thở dài
tinh cầu rơi nước mắt
huyền nhiệm một giấc ngủ dân gian
vong tình
sắc màu  hư ảo
thủy triều đau
gẫy hoàng hôn xanh


chỉ có sương đêm

mặt trời tan
vết thương trên đá
nỗi đau mịt mù trời mưa
nụ hôn
chém đời chìm hai ngả
xé nát tháng ngày
băng tuyết tim sa
dòng lệ đỏ nỗi đau băng bó
đi một mình trong gió
uống say điên đảo dối lừa
cười một mình với mắt cay không lệ
trèo lên mây
ấn nút thắp sao trời vằng vặc
ôm vầng trăng thiếu nữ đêm nằm
ngày nắng chói
vỡ tan mặt trời
mây trắng trở thành rêu xám
những bóng cây gục xuống kinh hoàng
đêm chùng xuống bóng hoang thở mạnh
ta đã xa nhau
ngơ ngác giữa đời
bỏ tan hoang kỷ niệm
chỉ có sương đêm hát lời âu yếm
bàng bạc cuộc đời
hằng đêm tuyết phủ
sự cô đơn trong trẻo bên tôi


chim bay

cánh chim bay
bạc phếch nụ cười
áo cơm năm tháng chờ tóc bạc
hoa rụng cuối đường lên cõi thiên
lỡ nhịp câu thề
nhành mai chìm xuống biển
bóng tối trải dài cái chết lặng im
chân trời rung
hừng đông nhón bước
ngàn sao khép mắt bầu trời
gió cạn
thơ chưa tới đích
năm tháng ngược chiều
sương phủ tường rêu
xé đêm tiếng gà ngân vọng
tuổi trẻ lạc loài
trời xanh bầm đỏ
sương loang đầu ngõ
trăng mọc cỏ bay
đêm mộ khóc hồn rơi nước mắt
giấc mơ cạn
ngọn đèn cháy xám
vỡ vụn thời gian


cơn rét mùa đông

quầng ký ức
in dấu bao kỷ niệm
gương mặt nhàu lá úa
không nhận ra mùi hương thân quen
không phải anh
mồ hôi khi xưa
khô khốc những giọt lệ cuộc đời
lặng lẽ đi bên lề cuộc sống
nụ cười hiền minh
bức tượng đứng im trong gió
bâng khuâng nhìn áng mây chiều
hạt bụi trắng
đi trong kỷ niệm
tít tắp đường chân trời
vết thương ngày xưa ứa máu
tạ ơn thời gian
chim kêu lạc tiếng
bảy sắc cầu vồng run sợ lung lay
đêm nghiêng
mộ xưa ngồi dậy
đá chảy thành dòng
lung linh khe núi
cào rách cơn rét mùa đông

gió lạc

hương dĩ vãng
ảo ảnh vầng trăng
đi qua thời tuổi trẻ
đom đóm lạc sương rớt lá rơi
hoa buồn trong mộng
kỷ niệm rơi lác đác
vạt chiều vàng tơ mỏng
vết rách cuộc đời cho người gần nhau]
một cánh chim bay
vội vàng xa cách
lá buồm tang đò xa không chờ
gió lạc
hoàng hôn bối rối
mặt trời tan chảy đêm đêm
con đường lùi xa
mùa xuân cũ rích
xâu chuỗi thời gian
cầu vồng chưa héo
ngày lạc nẻo cơn mưa
đêm reo vỗ
đón vì sao rơi xuống
nghiêng nghiêng hồn lạc giấc mơ thiên
người hay mộng
quằn quại đêm không ngủ
đất khóc trời trời khóc đất không tha



cánh bướm hoang

chiều nắng lụi
mưa ào qua cửa sổ
lênh đênh nỗi nhớ
bạc đầu mây bay
đóng mở hồn
khung trời bão tố
chiều đi nghiêng ngả chân đê
tạ lỗi người
núi quay đầu nẻo vắng
lối mòn ngơ ngác dấu chân thôi
đếm giọt thời gian
thu đang chết
đêm đen tiễn biệt tiếng thở dài
dặm trường tuổi già dăm ba sợi
đâu còn lưu luyến nguyệt hoa rơi
chiều thu lặng
trắng trong
dòng nước
chếnh choáng men tình rượu bỏ không
xóa nửa câu thơ
chiều vàng rụng chín
đáy biển rửa chân trời
cánh bướm hoang
mong manh chiều xuân hẹn
tay mềm nâng giọt lệ xuân rơi

thở lặng thầm

rơi nắng vào đêm
tóc mềm ngôi sao lạc
vịn bóng tối
mờ sương mong gió
cuộn thi hứng
mấy nẻo vô cùng
mỏi góc chân trời bước nhẹ bơ vơ
luân hồi khép mở
hoa nở lại tàn
đi về phía mặt trời gai dền cào nát
lạc ngõ xuân
ngàn năm hé nụ
đất trời điên tiết trổ cành đông
đời buồn
rêu bạc nắng
tình chưa kịp trẻ đã già
chết nửa đời bên xuân nghiệt ngã
hoa rơi một cánh
quỳnh nở một đêm
chơi vơi cõi vĩnh hằng trăng sáng
ngã trong đêm
phù du trôi nổi
chợt giọng thơ ngâm
thở lặng thầm

gió vờn thu bay

ướp nụ đêm
vàng tơ trăng thả
vịn ngọn gió
bay nhòa sự vắng
tình chưa cạn
sông thơ vẫn chảy
phong lưu gió bể chạm thinh không
chim hót cuối chiều
véo von đục cạn
hoàng hôn ướt mắt chờ nắng lên
giọt buồn chênh vênh mưa táp
sực tỉnh thu sang
ngõ vàng đọt nắng
núi xô lá ngửa lưng còng
đốt câu thơ
kẻ cuối cùng hành khất
đêm đông rón rén ủ men say
không đường về
chông chênh trời đất
hớn hở người đi thu trút lá vàng
dắt theo một vầng trăng đỏ
thơ say
nắng gom sắc nhớ
cành nụ giành hơi thở
gió vờn thu bay

mở trời

chiều lạ
muộn phiền nặng trịch
cái già ngồi trước cửa
hoàng hôn bay thấp là là
vẽ khuya
trăng treo nửa mảnh
bầu trời bạc trắng
đàn sao như bầy cò ăn đêm
trĩu nặng giọt buồn
lòng đêm thăm thẳm
thương nhau chớ để chờ lâu
đi tìm thời gian
trang điểm kiếp người
tham sân si hỷ nộ có cả
rồi một lúc hoảng hồn vội vã
đời là hư không
hụt hẫng hoàng hôn
sóng chân cầu vật vã
chiều ở lại
mây lặng lẽ đi xa
mở trời
tang bồng thử sức
thênh thang cùng hội gió mây
điếc đời tỉnh say ngày tháng
róc rách thiên thai

mải mê

chiều loãng
lang thang dưới phố
hun hút chân mây
suy tư gió
âm thầm mắc cạn
im ắng phủ phục mơ màng
lỡ vương gió núi chiều vàng ngẩn ngơ
cô đơn bóng tối
phố tình yêu đong đầy
khi em xa
trở thành vô nghĩa
canh trăng
thơ thất tình nặng nợ
đêm giăng tơ nỗi buồn
người điên hạnh phúc
mặt trời đêm làm thơ
cây vẫn ra hoa trái tim đâu vỡ
cánh buồm trắng
xanh đường tiệm cận
mải mê sống ảo mời chào
xuân đang đến hoa đào mớm nụ
hư vô tan vỡ
biển trắng chờ người

một đời cỏ dại

chiều ngổn ngang mây
mặt trời nấp sau lưng núi
mưa hiền gió dữ đời không ngủ
vô hình cõi không
nghèo thế đứng
đồng hành mưa nắng
cuộc mưu sinh vác trên vai trĩu nặng
khắc khổ mặt trời
vầng trăng ướt mặt
trôi nổi dở chừng tháng năm
tứ bề đại dương
ngồi nhớ đời
chân trời sau lưng trở thành trước mặt
đêm lật xoay
không gian nhịn thở
màn đêm ngờ vực sình lầy
tiếng gà gáy thời gian nứt rạn
thuở người đi
tái tê gió lạnh
chốn cô liêu nhện quấn tơ chiều
mây cũ buồm tang không lời vọng
gió gầy
mây teo tóp
chiều nghiêng xô tím hoàng hôn
một đời cỏ dại
trắng xóa mưu cầu

nếu mà còn kiếp nữa

một góc chiều hoang
người đi không trở lại
mây không lời vọng
rêu cũ trong cơn mê
chôn chặt cô liêu
cỏ tơ trên lối
thiên chức là ngựa thồ hoàng hôn
sống hẹn chơ vơ
cây chờ trước cửa
gió chuyển mùa người vẫn trơ trơ
non mắt biếc
nỗi chờ mòn mỏi
chờ trời chờ đất chờ hoàng hôn
ngút ngát say
bắc thang lên trăm bậc
thiên thai giữa cổng trời
nỗi sầu lùi xa sợ hãi
treo ngược thời gian
ngồi giữa đường sám hối
nếu mà còn kiếp nữa
tôi chả vội yêu thầm
nhình mây lang thang
biết kiếp mình còn tội
nhắn mây
người đợi kiếp sau

lá rơi

tan vào thời gian
ước mơ ngày cũ
kỷ niệm héo lối cũ quên về
gặp trên tàu xe
trở thành người xa lạ
chọn già nua
tim mấy mùa lá úa
soi mình dưới trăng
yêu thương ngồi cửa
gió như rơ
trăng ngào ngạt hơi thở
đêm vặn mình
đau đớn nhớ nhau
nắng lóa
khói bụi nhòa phố xá
trở về với nỗi buồn thu
cùng ký ức nằm dài trên sa mạc
đời trượt dốc
huyền mơ huyễn ảo
leo qua sóng gió vào bờ
để biến thành vọng phu hóa đá
lá rơi
bâng khuâng nhìn cuối chiều
dửng dưng hoàng hôn cháy


trở thành giọt sương

nắng vẫy tay
dâng cơn khát mộng
mặt trời uống rượu
mắt đỏ cay
thời gian âm thầm chảy
ngày đầy thành năm
bát nháo mây chiều
nắng mưa đáo hạn
chạm nỗi đau
xuất hành chọn hướng
đêm mộ phần cầu nguyện
thấy vầng trăng trên cao
hạnh phúc bên sông
thiếu nữ hụt con đò
chỉ thấy lá mùa thu trên dòng sông lạnh
mùa đông dài
đại hàn xác phố
gió va quệt rợn người
quay quắt yêu
dành dụm nỗi nhớ
thu lơ đãng trên tay
trở thành giọt sương
nợ nần khuya khoắt
đêm đông cứng hồn người
ngàn năm sương khói
nghìn đời tìm nhau



chỉ yêu thơ

ký ức về
thời gian chảy ngược
mặt trời mọc đằng tây mây không chỗ đứng
ửng hồng một bình minh
tỉnh giấc
tuổi thì quá lớn
nỗi nhớ hóa già
cơn mưa mùa hạ ướt đầm đêm bao phủ
xin một lần đừng khóc
mọi nẻo đường đã qua
ngủ giữa đời
hồn ở nơi quê
tháng ba mưa phùn còn chát
ngóng đợi vầng trăng
sau một mùa nắng hạn
nỗi nhớ vơi đầy kết tụ mùi hương
chải tóc chiều
hoàng hôn trang điểm
sóng nhờ sông đưa tiễn
vụt đỏ ráng chiều lay gọi nhớ quên
như ngọn gió
đi qua đời nhau
để mây trời luyến tiếc
đốt cháy thời gian
tẻ nhạt đời thừa
chỉ yêu thơ
rồi lại thương mình ngơ nghếch


nụ cười lần theo cát mịn

bao năm mặt trời làm thơ
che kín vầng trăng trong mùa mưa bão
mùa hè đỏ lửa
nắng khét bụi xanh
đậm nhạt mồ hôi thấm áo
mặt trời không nón mũ
dọc ngang đại lộ ngõ sâu
trống trơn trưa buồn bóng ngả
lòng trắng
phận người bèo bọt
thân cò kiếp vạc chân bùn
mắt mờ nhìn trời cao thấp
thu hiền
gió ở trên tay
ngày gặp gió tháng bay trong nắng
sớm khuya hiu hắt
vướng víu lo toan
nụ cười lần theo cát mịn
như hẹn thề gửi về phía em
đại dương đêm
trăng nhồi lên thánh thiện
mặt nước vỡ òa du mục lời ca
nhựa khô trên nh
ành nước mắt
hạnh phúc sủi bọt
bong bóng lên trời

đêm cúi xuống

bước qua ngày
cuộc chơi từng đốt
nhẩn nha kiếp người
câu thơ gắng gượng nụ cười
mang đem đặt hết cửa trời vận hạn
đêm cúi xuống
dở dang ánh sáng
ngọn gió dong như nợ đám mây
khuấy đảo màn đêm lấp lóa thiên đường
mặt trời say giấc hàng đêm ngủ gục
chia tay mùa hạ
mùa thu chưa kịp nhòa thổn thức
thơ chưa thành vần lem luốc ngày qua
nâng hết mình vẫn không lên tàn lửa
chiều mênh mông
đợi chờ làn mây tím
cánh cò chợt vụt bay lên
khao khát yêu
lộng lẫy em thơm ngát
ngọt ngào vị đắng đầu môi
chợt nhớ
hoa sữa lệch đêm
phố như phố khác
hơi thở tìm nhau
cây tựa vào đêm


vay yêu

ngày khát mưa
nắng gầy than thở
thương một kiếp hồng trần
phiêu bạt bốn phương
bình minh tắt nắng
mơ hạnh phúc giáng trần
đốt đoạn đời lên
chênh vênh mưa bụi
đêm ngõ buồn không tên
vay yêu
nhọc nhằn ngày tháng
ngọc thấm thơ gầy
tình yêu chạy xô ra biển
tang bồng một kiếp
bèo dạt mây trôi
yêu nhau cùng trăng khất thực
lội bơi dòng nước
hồn mơ đắm chìm
thương thơ cỏ cây mọc ngược
lận đận yêu người
nụ hôn đáy mộ
hành trang là diễm sắc ngọt ngào
người lữ khách trên ngả đường vạn nẻo
trả yêu
vương sợi tơ tình
rắc rối đêm

ngày đến

thời gian chảy không bờ không bến
lội nước mắt đi tìm
bão gẫy
mùa đông hóa thạch
trăng nặng tình ra khơi
mặt trời đi về bóng tối
hơi thở cong
suy nghĩ đi vòng
đôi mắt bao dung bên bờ ảo vọng
trái đất mong manh
kiếp người bão táp
lửa chiến tranh lan tràn
mầm đất
chiếc lá non hạnh phúc
dịu dàng ngục tù
tìm nhau trên đời
để cười để khóc
kiếp nạn nhân gian
se nắng rụng
bụi quanh phòng đỏ
nước mắt bắt gặp cơn mưa
mặt trời núp sau bóng tối
một ngày đến
trái tim trong vườn
cùng hoa hồng nở

vết ngày

đời mộng du
gió đi trên phố
nỗi buồn mở cửa
tháng năm dư thừa
đêm vấp
rộng dài ngã tư mưa
se chỉ luồn kim nỗi nhớ
dẫm vào bóng đêm
vòng quanh biển rộng
người đi vào cõi không bờ
sợi nắng đêm
liêu xiêu vòng quay trái đất
trái tim buồn nhỏ giọt thời gian
vết ngày tương lai
loang mòn quá khứ
tuổi gần đất chẳng dài
ngoan như nắng
dữ dằn như mưa
mây đi không trở lại
ngày xanh màu
xoay tròn buồn vui 
đêm bão 
đau cành mơ ước
chớp ngang
mặt đất nát nhàu

dấu cỏ ngày xưa

mưa khô
lòng ướt tháng ngày
bông hoa hồng mặt trời đổ vỡ
trễ tràng con nước
lửng lơ gió bâng quơ
hẹn hò triều dâng con sóng
dấu cỏ ngày cũ
hồn khô hạn trong mưa
ngồi như đá
đất hoang mầm cựa quậy
hạt nắng dư thừa sương rơi một thửa
cuối đường trăng lạnh
bơ vơ kiếp không nhà
vò nắng
níu làn mây xa
mặt trời chân trần mệt mỏi
thở dốc cuộc đời tựa bóng hoàng hôn
lẫm chẫm ôm tì ngày tháng
rêu cũ
nỗi nhớ khô cằn
trái tim bên bờ mục ruỗng
chiếc lá vàng
mãi mãi không rơi
mùa thu chỉ còn một nửa
đất lộn lên trời

kết tủa

ngày tháng rộng
nỗi sầu lọt thỏm
mặt trời đi trên vai
ngơ ngác một ban mai heo hắt
cô đơn kết tủa
trái đất tròn lăn
xâm thực ngàn năm ánh sáng
bông nắng chuyền cành
giấc mơ ngược dòng dang dở
phố đông người
nỗi buồn theo chân ra chợ
èo ọt bán mua
trổ bông nhớ
người đi về phía mênh mông
cuối con đường gập ghềnh hy vọng
buộc ngang câu thề
trăng không đủ sáng
tái tê buổi chiều mưa
vung tay ném gió
mùa thu ngơ ngác cúc đơm hoa
vén cửa trời
gió nép vào nhau run rẩy
buồn xơ xác
run run giọt đắng mơ hồ

cỏ cháy

cô đơn hót
chiêm bao túi xách
hoàng hôn gánh nặng mặt trời
chung chiêng gió một đời ngoài cửa
ngày vẽ
mây trắng ngút ngàn
sợi nắng buồn như hơi thở
khê thời gian
nghiêng chao trái đất
ngã ba sông không một bóng người
dang tay ngửa mặt
ngày và đêm uống rượu cho say
hạt mầm trong lòng đánh thức
đời một bóng
muộn phiền ứa lệ
trái đất không màu
gỗ đá hoang vu
trôi qua đời nhau
tháng năm heo may mải miết
lơ đễnh bàn tay
cỏ hoang mọc mỗi ngày
chiều rớm nắng
mặt trời lặn
cỏ cháy trên cao

giấc mơ xa

cánh buồm mùa đông
trên bờ trôi dạt
những tảng đá bước đi chập chững
phù phiếm mây bay
đời rủi ro
đi qua mùa lá rụng
đất giải hạn tháng ba
không chiều
đêm co duỗi
nghĩ suy úa vàng
giấc mơ xa
giữa lòng trời trắng
những cây thông lá rụng
than ca cảnh nghèo
rỗng không ý tưởng
mưa ướp mặt trời
ước mơ gói tròn bụi phủ
cuộc đời như trang sách
gấp rồi lại mở
cơn áp thấp gần xa
gió tràn bờ
ngày mưa nở rộ
kiếp khơi thuyền không lối về
bắc thang lên trời trú ngụ
đêm dâng sao
hoa đăng vuốt mắt

va vào đêm

chiều
gió nâng tà áo nắng
mây thảnh thơi trôi
mơ làm bướm trắng
hút nhụi hoàng hôn
vòng quanh ánh sáng
đêm chểnh mảng
để quên nỗi buồn
ngồi đợi trăng lên
men say chếnh choáng
gió ưu tư
mưa gieo đầu bạc
chao đảo thương nhớ đêm ngày
va vào đêm
dĩ vãng đen như mực
dòng sông thác nước vỡ bờ
mối tình chết trong nguội lạnh
gió ùa vào tim
mây đen kéo đến
câu thơ ớn lạnh rùng mình
chân trời bình minh vụt tắt
ngày luẩn quẩn
mặt trời  lên dây cót
chim vụt đường xa

lở dòng phù sa

bóng nắng
bình minh trên mặt sông
mùa thu mọng đỏ
trinh nguyên thời gian
kỷ niệm thời đáng nhớ
dệt những đêm trăng
vệt tím hai hàng
sắc cầu vồng
kỷ niệm màu đỏ
bàn tay vuột những cánh bay
biển biếc đổi mầu sẫm đặc
phút ngọt ngào
mặt trời thôi khóc
nghiêng nghiêng nắng ngả hàng cây
nốt trầm âm thầm đổ bóng
soi vào đêm
trái tim run rẩy
khắc khoải cùng ngọn heo may
lở dòng phù sa
bập bùng sông cháy
ngày mò lặn thời gian
loang nghĩ suy
giọt sương đọng lại
đêm đậm đặc
đời còn đúng gang tay

chiêm bao đi vào tiền sử

gió nhuốm hư không
sự thật rách nát
những đám mây không chồng
khúc nhạc xanh
mong manh màu nắng tím
chìm câu thơ cánh đồng vắt nghiêng
gió vô định một mình rong ruổi
bộn bề nhân gian
bâng khuâng chiều tàn úa
ngỗng bay lên trời
sao rả rích khơi
nảy mầm đá
cuộc đời than bụi
trăm nghìn giọt đắng
nhập vào dòng vui
gió heo may
hương cài lên kỷ niệm
đường vẫn quanh co
đời vẫn se buồn
dương cầm lạnh
nụ mầm giữa phố
nõn nà em in thơm mộng khuya
xào xạc bàn tay
lá buồn dạ khúc
kỷ niệm rớm xanh
ánh mắt ngó nhìn
chiêm bao đi vào tiền sử
bóng hình em ở đâu

ca dao vô tội

chiều còng lưng
mặt trời đứng thẳng
bấu víu mây trôi
móm mém bầu trời
hoàng hôn không giá thú
đêm tàng tật nghĩ suy
yêu không tuổi
có thể nào quên mùa hoa sữa
có thể nào quên câu thơ đỏ trong tim
nắng cháy vai
chiều cô độc phố
trái bàng rụng vỡ niềm tin
mùa xuân không hình hài muôn thuở
nức nở hạt sương
cánh buồm xa thẳm
đời dột nát mưa nhìn
chiều rời rã
hoàng hôn mòn mỏi
chân trời vắng tiếng chuông rơi
nỗi sầu bước chân cao thấp
mộng trôi
con đường co thắt
rơi chiều hạt nắng vỡ đôi
chiến tranh
ca dao vô tội
mây gửi nắng nụ cười

đánh rơi trăng

ngồi với biển
sóng thì thầm kể chuyện
dấu lặng khoanh tròn
hư hao kỷ niệm
lâu đài cát vỏ ốc ngày xưa
nỗi nhớ đi về bến cũ
dữ dội yêu
biển trong xanh đằm thắm
con sóng bạc đầu con sóng lại xanh
hòn vọng phu
người đàn bà mắt bão
rỗng không vạn nút thắt nghìn trùng
trước biển là sông sau lưng là núi
bến không chồng mênh mông
hạ khúc
giấc mơ tù ngục
trời lặng lẽ xanh vần thơ giá rét
níu chùm tương tư
đánh rơi mảnh trăng
cánh đồng mới gặt
hội hoa đăng đom đóm
mơ hồ giấc mộng sinh sôi
xa nhau
mùa xuân để lại
chang chang nắng trên đường