vẽ biển

khoảng vắng
bâng quơ cánh nhạn
nhăn nhó mặt trời
giòn tan bọt nước
bận rộn lo toan
dịu dàng cay đắng
giọt nước mắt buổi trưa
hoa gạo
mùa xuân lướt qua
khoảng trời xanh áo
nét và hình
người đang yêu bè bạn
về làng
vũ điệu cây
niềm vui của lá
yêu
vẽ biển bầu trời
hồn rét mướt sinh ra tàn tạ
nhớ
trở lại tiếng hát ru
âm thanh bàn tay nhỏ
mưa trong nắng
nắng trong mưa
mùa thu
cám dỗ

dốc ngược

thung lũng yêu
mùa xuân vượt cạn
gió lạc mùa
cân thử thời gian
sầu đông một cõi
ngoảnh mặt tờ lịch đi qua
bất ngờ em
run rẩy thu gầy
khoảng cách ngàn năm chụm đầu tri kỷ
mai sớm
mảnh tình riêng khua gẫy
náo động tương lai
mùa xuân
già
tiền đường ngơ ngác
khốn nạn rượu say chưa tỉnh
đứng cạnh thời gian
người về viễn tiến
nỗi buồn xưa nhớ mây dở dang
sóng gầm đêm
tàu tốc hành chợt ghé
thơ điên thanh đạm nhà mồ
vang bóng một thời
trăng mòn dốc ngược
miên côi

núi nhớ

chiều mênh mang
cầm tay nỗi nhớ
hẹn hò bờ đêm
ngậm buồn trời thở
cuối hoàng hôn
ủ ê trời khóc
đêm áo tím đi về
nghiệt ngã
dòng thời gian đi qua
vàng tơ sợi nhớ
thu ngày
trong như sinh nhật
rêu phong nghi ngút
mở cửa đón thời gian
tình yêu đội mũ
bóng quỳnh tuột đêm
đốn ngã thời gian chập chờn vật vã
tỳ bà hành
buổi chiều nghiêng ngả
xanh như chim hạc bay
kiếp sau
thầm lặng thu ngày
thai nghén nỗi buồn một thuở
núi nhớ
vạn nẻo bơ vơ

ngã ba con mắt

góc ưu phiền
cơn bão
vũ điệu mây
nghe hồn cỏ dại lênh đênh ngày tháng
chớp mắt tuổi xanh
đi về đâu dĩ vãng
lảo đảo chân trời  chìm đắm biển khơi
nghẹo cổ sống những tháng năm buồn vợi
khấp khểnh đường dài
bon chen chữ nghĩa
tình như rượu chôn lâu
thương cái tối tăm
cuối đời đem nhấm
sương khói âu sầu
đêm quà tặng
cảnh sắc mây hương
biển thở hơi xanh che đầu ngọn sóng
bầu trời vuông
đêm khuya tĩnh lặng
thiêm thiếp trăng ngủ giữ rừng
nhớ
ngã ba con mắt
sương lạc tình

dốc quen

ngày ngoại đạo
xuân gầy phát tiết
hồn chữ trổ tài hoa
mơ duyên đào nguyên rượu ngọt
hoa đảnh lễ
chiêm bao khóc thương
trường thọ ngàn năm ánh sáng
thanh sắc cho nhay
chuỗi cười độc dược
mênh mang vàng ngọc đoàn viên
duyên muộn
một năm tình vắng
nỗi đau trăng trái mùa
dốc thân quen
chập chờn ly biệt
cô đơn lạnh bốn mùa
trơ vơ sống
xác xơ mùa đông
mảnh mai mặt trời hờ hững
nấc dưới mồ
thu héo lá khô

ngõ lá

hà nội buồn
câu thơ cũ
cơn mưa nhàu nhĩ
đèn xanh đèn dỏ gốc me quen
tháng năm đi qua
lời ca hai thập kỷ
vết tuổi còn xanh nắng cũ mèm
nứt câu thơ
khúc ru chiều tan vỡ
nẻo mùa xuân mưa nắng nở hoa
ngõ lá
hàng râm bụt bật khóc
hoài nghi cả chỗ đất nằm
không đề em
cô độc câu thơ
phía bên kia mặt trời ngút mắt
nhát cứa
yêu nằm trong mộ
chạm vào trí nhớ dấu hôn bay
đêm
bản nhạc độc huyền
một thoáng nguyệt hồ khao khát
đường cong thế kỷ
bóng nguyệt nằm

mái rêu

chiều
đem mây rao bán
gió một mình triền đê
cánh đồng khăn choàng mới gặt
cây xương rồng
mảnh tình nút thắt
vạn vật buồn rỗng không
buông thõng thời gian
đỏ lịm chân trời cám dỗ
hòn vọng phu
người đàn bà mất chồng
biển người xương thịt
trao tình cho gió
dấu lặng tròn xanh xao
gió lừa khép từng cánh cửa
chủ nhật một mình
cà phê mong manh
cơn bão đắm
trốn
chuyện cô hồn
hoang mang tháng bảy
chết cùng người
ma đói
mái rêu