hoa thơ

 chiều cô độc

gió lạnh mặt người

mây vui chỗ khác

ánh trăng suông

ngã ba đường

nụ cười tàn tạ

đời run muôn nhịp cuồng say

nhạc bay

quê hương bến nhớ

dư âm nỗi buồn một thuở

hoa thơ

văn chương thiếu chữ

nhạc rong bốn bề

nắng chiêm bao

chạm mắt

đông ngẩn ngơ

chiều lạnh đáy hồ

nỗi buồn nghiêng ô cửa sổ

nửa yêu

trăng sầu tỉnh giấc

khoái lạc khát thèm

chạm mắt

vũng mơ một mình

khúc đêm cắn trộm

góc khuất

tuổi hoàng hôn

tiếng ngáy mùa đông

nằm nghiêng ánh sáng



hoa khế

 đêm

tiếng thì thầm rất khẽ

lòng chừng khắc khoải 

cô liêu 

góc tối

ngọn gió đợi

chơi vơi giữa dòng

chiều nhặt nắng

mặt trời đỏ mọng

môi em tươi hồng

tiếng đời

sương đang rơi

hoa khế

kỷ niệm sang sông

con bướm vàng

 chiều buồn

gió ngủ vùng xa xôi

thời gian rút cạn

bâng quơ

cơn mưa như khói

cô đơn trắng ngày

đất nuôi người

ký sinh ý nghĩ

những nụ cười luôn bắt  chước nhau

con bướm vàng

lượn giữa giấc mơ

tiếng những ô cửa sổ

ước

khất thực thời gian

 lòng hoang cỏ dại

nụ cười mưa

 chiều buồn

núi ôm nỗi nhớ

mặt trời đường cong

giọt nước mắt

âm thanh thạch động

mòn vẹt đợi chờ

chiều vay 

trang phục cuộc đời

nỗi buồn cũ mới

pho tượng mưa

mùa đông mây xám

tuyết trắng nghĩ suy

mộng tinh tú

nụ cười rất nhẹ

hồn trăng đời lặng như tờ

đêm trắng

nụ cười mưa

cuộc tình sụt lở

thoát tục ngồi thiền

 đồng vọng

hồn dậy sóng

hư vô vấn vương

ngọn hải đăng

kỳ vị ái tình

khoái lạc

câu thơ vuông

chạy theo hạnh phúc

tình rẽ lối thiên thai

nhạc bay

thoát tục ngồi thiền

vỡ nguồn ánh sáng

say máu

phút mơ màng làm quen

trẻ mãi không già

 sống lạc

đời ôm nhớ thương

đêm trăng nhỏ lệ

mỏng manh

bạc màu văn chương

xa nhớ

cánh bướm

tương tư một thuở

ngọn gió đìu hiu

mơ hà nội

một đêm mưa lạnh

kiếp sống lạc loài 

tuổi vào thu

thơ xanh

hổn thổn thức

bầy sao trẻ mãi không già

bâng khuâng mối tình vạn kỷ

trăng lên