ổ gà thập kỷ

chiều buồn thơ
bến đời ủ rũ
khúc nghê thường trĩu nặng trời thu
bóng tối lăn trôi biển dài kỷ niệm
người không đến
đoạn đời hụt hẫng
nguyệt cầm cung bậc nơi đâu
điên loạn thời gian
hư vô lừa gạt
trăng sao nghiêng ngửa một đêm buồn
suối ngân hà
ngọc ẩn thu xanh
thơ không đỗ bến
rừng mơ
tha phương thiên cổ
bỏ bến tình xa ngược thiên hà
vọng tưởng xa xôi
bỏ trôi cành ngọc
chiêm bao đời chẳng ra đời
nôn nao thức
kỷ niệm cũ mèm
cái ổ gà thập kỷ
mưa nhân tính
vết thương thời gian


vết lạnh

chiều đi
trời giục sang đông
cơn mưa vỗ nắng
ước mơ lấm lem  cát bụi
mùa gió
bãi tối mênh mông
run rẩy hồn trong bão tuyết
phố ta
hoa nở cuối mùa
thời gian đi bộ
khoảng vô biên
khói mờ ẩn hiện
chiều buông mây khúc sâu điềm tĩnh
dè dặt vuốt ve
thu vỡ òa từng mảnh
dắt tay nhau đến ngưỡng cửa thiên đường
chiều không hẹn
nắng hắt
trăng bơ vơ
tiếng thở dài của gió
hoang mang tiếc nuối
khắc khoải chung riêng
nếp nhăn phủ trán tình khờ khạo
nuôi ý nghĩ
lê thê sông dài
vết lạnh
hố đen

đêm trắng

kẽ hở thời gian
hoang mang bến lạnh
đêm trở mình
đam mê
lặng lẽ niềm hăm hở
khuôn mặt thân quen tỵ hiềm nước mắt
ngày hôm qua
í ới thời gian
cánh chim thiên di ngang trời
sinh nhật
thả trôi số phận
thắp nén hương để dối lòng mình
vò nước mắt tháng ngày khó nhọc
đêm trắng
hương hoàng lan
một nỗi đau tím ngắt
nha phiến
vô ơn giống loài
miền cỏ úa sa lầy kỷ niệm
mùa đông gió
giấc mơ trôi nổi
nghiêng cơn sầu




nhập môn

mùi đêm
hong khô gió
lang thang hoài niệm
hành trình thơ không giới tính
nhập môn
cám dỗ đời
bế trăng sang sông
gối lên bờ mộng
chập chờn đom đóm thủy tinh
nhập thiền
loay hoay hành tinh lạ
dọc ngang trời một vạch vết môi
những mặt người
đi qua ô cửa sổ
lên men nỗi nhớ lac nhịp âm u
hạnh phúc cuối cùng bạch lộ
muối trắng
khuấy loãng thời gian giữa đời mê ngủ
cung bậc buồn rét cóng buổi trưa
dao nhọn
ý nghĩ gầy hơn sắt thép
hạnh phúc buốt nụ cười
ngày và đêm
nhâm nhi loài hoa
thời gian trong suốt
sóng dặm trường


giật mình tồn tại

chiều mê dại
ảo vọng cuồng quay
gió hú cơn mưa nghiệt ngã
không gian ướp
dập dìu khai thị
thế gian mùi đàn bà
mùa yêu
nứt nẻ nụ cười
nỗi buồn cháy đen bóng bay nước mắt
chỉ số yêu
hoa mùa xuân hực nhựa
chia nhau ngọn nến giao thừa
mưa bay
cuộc đời lầm lũi
bàn tay cào xước mặt trời
u mê gió
giật mình tồn tại
tiếng vỗ cánh
đêm thoát hiểm chòng chành
ảo giác
rượu đàn bà
tháng giêng sinh nở
hài nhi thơ
tận hưởng dư thừa
giọt thời gian cám dỗ


cũ thừa bóng tối

chiều bóng đè
đền bù nước mắt
xuân về bên gió ngủ trưa
nắng chín chồi non lầm lạc
hè bất tử
tiết điệu cũ câu thơ  ngậm cổ
bọt thời gian chơ vơ
hố đen
giấc mơ của gió
cái chết sấp mặt trên cánh đồng
ký hiệu đêm
nỗi buồn góc khuất
trăng non ve vãn mặt trời
rơi trong em chiều muôn hờn dỗi
ngủ quên
phấn son khoe chữ
nắng cô hồn
nằm nghiêng
vung tay mặc cảm
ký ức đêm
thất vọng tạm thời
thế kỷ đau
cũ thừa bóng tối

tri kỷ so le

chiều lá rụng
uống cạn chén tình
hồn hoang tưởng chết trong tuyết giá
ngọc lên từ đá
cơn thèm khờ khạo ngày xưa
tình vào thiên thu huyền ảo
loang lổ trời mù
vàng thu lá bay
thèm một bờ môi làm điểm tựa
ngắt quãng thời gian
cõi mộng thì thầm
đêm vuông ánh sáng
mùa lú
chim rời tổ
bập bềnh trăng sông trắng hỗn mang
đời rét
ghét cái vui
chiêm bao đưa đón
bùa mê ngọn cỏ xanh rờn
rượu vỡ
cởi bỏ thật thà
tỵ hiềm sống chung đố kỵ
tri kỷ so le
đời nghiệt ngã
buồn trăm năm