mặt trời trong bóng tối

vắng người
khói nhạt thời gian
gió sớm trăng khuya mặt trời rơi rụng
chùm trái chín không màu
động vỡ hoàng hôn nức nở
đa duyên
nước mắt ưu phiền
gió không mịn nắng đâu óng ả
bâng khuâng cung chiều
những làn mây nhăn nếp trán không gian
người đợi người trong chiều buông
tiếng vỡ
đánh rơi nước mắt
ươm nụ cười chìm
chỉ còn ấm áp nụ hôn độc dược
ghế mỏi
tim người gầy lại
sự bất lực lê thê
những lũ gió manh tâm phủ dụ
phía sau thơ
mặt trời trong bóng tối
ngủ sâu trong huyền thoại thần giao
chim vỗ cánh xôn xao tiếng gọi
quyến rũ và kiêu hãnh
long lanh giọt lệ cầm tay
có gì đâu giấc yêu ghẻ lạnh
một thời để nhớ
hiu hắt bụi gió mưa

tình cuối hạ

mưa giẫm nát chiều nay
sóng biển trồi lên dập vùi khao khát
ngã trong giấc mộng
những vết rìu chém vào không gian
bóng chim hao gầy năm tháng
thời gian trôi
mặt trời se lạnh
hoa sữa ngọt ngào ngày xưa cũ
tuổi ba mươi
nỗi buồn vỡ đôi
biết nói sao
đêm bỗng trở thành vòng tay kỷ niệm
trái tim chia hai đầu khoảng cách
sụp đổ thần kinh
nhởn nhơ
trưng diện niềm đau thăm thẳm
chiều loang tím nắng
kỷ vật là viên đạn mùa đông
dĩ vãng tìm về trên con phố cũ
vòng tay thắm thiết
cảm ơn cuộc đời duyên nợ
chuyển đổi tương lai thành ký ức
tình cuối hạ
rạo rực mắt xa

mùa hoa vàng

chiều mưa
tình dìu nhau sầu
vẳng nghe lối cũ
bâng khuâng đường tơ bay
gió hoang hoải già nua suy nghĩ
tóc xõa
thời gian đi qua
những mảnh tình bơ vơ cuối con đường quạnh quẽ
sóng yêu người
dải lụa cong cong
chảy vào nhau trong không gian khuya khoắt
trần gian gập ghềnh
quanh co đồi dốc
bíu vào những vết thương cứng đầu
những đoàn người đi trong tù tội
quãng vắng đêm trường
tâm sự với ai
kỷ niệm mọc thành sợi tóc
chìm đắm hoài cảm
giấc mông kẻ dạ hành
gió tóc cài hương xuân mơn mởn
hợp tan tan hợp
man mác men say
nắng hoe hồn ngồi ngây chờ đợi
mùa hoa vàng
những búp ngón tay
xoa dịu nỗi đau trần thế

mây lạc hồn hoang

giọt nước mắt
sấy khô nửa đời thấm thoắt
hỏa diệm thời gian hoàng hôn đeo đuổi
rối bù tâm hồn già nua nghĩ suy
những con đường
cả đời biến thành ảo ảnh
giữa buổi trưa rầu vết tích ngày xưa
giấc mộng ngưng đọng giọt nước mắt
mải miết chìm sâu câu trả lời
nao nao the thắt
sắc sầu nghiêng ngả quê hương
kỷ niệm gập ghềnh bâng khuâng ghì chặt
màu xanh non biếc
dĩ vãng mơ hồ
đêm gợn sóng vầng trăng chợt đỏ
sai lạc cuộc đời
tuổi trẻ không yên
những vết thời gian bầm tím
thơ trong công viên
nỗi buồn ngồi lên cỏ
nhăn nhở tiếng cười ghế đá
đời mưa nắng
mây lạc hồn hoang

vịn vào đời cứ thế bước đi

giọt sương đêm
soi ánh trăng mờ
ngày tháng đến nối nhau từ biệt
ưu tư khổ sầu
gió đông sang ớn lạnh
điêu tàn cõi trần gian
muôn mảnh đời rách nát
trơ trọi nghĩ suy
cuối trời xa vài ngôi sao lận đận
hờn căm vang dậy
thơ lộng lẫy xuân mai
giận đắm say lòng hoa tươi rực rỡ
giết kỷ niệm
giấc mê trôi trên biển
vịn vào cuộc đời cứ thế bước đi
gieo ánh lửa đổ trăng dưới núi
rung động hư vô lay động bầu trời
ngập suối nhạc điên cuồng khao khát
tỉnh tỉnh mơ mơ
hỗn độn
bước trên bờ thế kỷ
sương sa lòng chảy vàng trôi
mùa trăng đến thương nhau sám hối
sẽ đến lúc hồn rời hơi thở
đua nhau cười đâu nức nở thơ ơi
vùng sáng tối ngập tràn màu nắng
lồng lộng hồn khơi

mặt bể đầy

những sợi tơ trăng
giăng vàng mặt đất
dịu dàng cung nhớ
lưu bể du dương

sáng nay mùa thu
dáng mây lữ thứ
nhịp cầu nước chảy
ngực gió căng đầy

đêm không cứu được
thao thức đầy tay
mộ bia đào gốc
bó hộc xương gầy

chết trong đêm mộng
gió bấc lưu đầy
cổ thành chiều đọng
níu hoàng hôn say

thiên thu nám mặt
nghĩa địa điêu tàn
lạnh lùng hồn đá
năm tháng còn trơ

văn minh khai quật
thư tình sử thi
ứ thừa nước mắt
thủy triều dư thừa

một đời chảy máu
để hồn thu bay


đốm tàn lóe đỏ

chim thôi hót
bướm vàng đâu vắng cả
mặt trời buồn lận đận bước trăng lên
trong khuya khoắt hồn thơ xô giạt
mục giọt sương thoi thóp sao gầy
đêm thâm trầm
hoài nghi bóng tối
đường đời là gió là mưa
chiếc hôn chút hồn lá cỏ
trái chín
trăng rụng vườn khuya
nhớ người về qua phố cũ
kỷ niệm mềm
bồng bềnh như lụa
niềm vui rách nát thời gian
nỗi buồn treo trên cửa sổ
đốt đuốc
còn gì cho nhau
đốm tàn lóe đỏ
chiều qua bến
bơ bơ lục bình trổ hoa
mây trắng giăng ngang thành vách núi
đôi mắt
mặt rời rỗng lăn trên sông