giao thức

vùng nước mắt
biển dài kỷ niệm
những con phố mùa đông
muộn trăm năm
cuộc đời câm điếc
trôi ý nghĩ
xa vùng tưởng tượng
chung riêng núi lở rừng buồn
giao thức
tình nồng bỏ cuộc
quay lưng bẽn lẽn cuộc chơi
thấy gì đâu
điêu ngoa tủi nhục
say trong ngọn sóng cơ cầu
chiều bơ vơ
vuông tròn nỗi nhớ
sóng buồn mệt mỏi
loanh quanh mặt hồ
theo ánh sáng
trái tim mù
buồn vui vòng xoáy

sông sẽ quay về

chân dung
bóng đời kỷ niệm
cõi riêng
ghế lạnh một mình
cơn mưa chảy suốt mùa dông bão
lao xao khuya
lá chào cửa sổ
năm ngón tay
nén hương vui đùa
căng thời gian
trầm mình ánh sáng
đồng dao nụ cười xinh tươi
đêm thanh khiết ngọt ngào gió nghẹn
nước chảy
sông sẽ quay về
ân cần khâu tình mãn kiếp
bóng tối
nỗi đau riêng
hơi thở vơi đầy
chiều vàng
mùa hương bỏ dở
gió lạnh bàn tay

tiếng vỗ

giọt nước mắt
cúi đầu khoảng lặng
mong manh sợi tóc bao dung
con dế khóc ngập ngừng tủi hận

từ khi có giấc mơ
gió bỗng đùa nỗi nhớ
yêu thương
người bỏ ta thanh thản
vĩnh viễn cô đơn
nắng gió
mặt trời điểm tựa
đắp lên đời nhau bóng tối hoàng hôn
chiều đi lạc
trái tim quị ngã
hoài nghi mênh mông
đám cưới
giữa mùa đông
vò nát cuộc đời dài rộng
lẳng lặng nụ cười
hồn nhiên cay đắng
cầm lên nỗi đau
tiếng vỗ vang giai điệu
tận cùng

đất nâu

bầu trời cong
vô tình ngã xuống
một cánh chim thiên di
ý nghĩ chìa tay không ai nắm giữ
thiên đường
gom mảnh yêu thương
gió dài sông sâu sống ngoài hạnh phúc
đi qua thương nhớ
cô đơn chọn lựa
nhìn trời đêm lấy một vì sao
tiền kiếp theo về số phận hiện rõ
chạy trốn
tê dại cơn mưa
nỗi buồn thấm mệt
ai đến rồi đi nụ hôn hối tiếc
cuộc đời có lý lẽ riêng
tiếng chim hót
chiêm bao chết lặng
nụ hồng rũ cánh bình yên
khuôn mặt nâu
nụ cười màu trắng
tiếng hát đêm
kẻ cơ cầu

biển vẫn xanh màu

đêm thức
ký ức phố quen
chiếc lá màu vàng trái tim xa lạ
không gian vỡ
hạnh phúc giao mùa
tuyết trắng phù sa phố thở
ngày không nhau
nỗi buồn tắm trắng
cô đơn kỷ niệm chìm trôi
xa vời tiếng rơi trên cỏ
gương mặt xinh
giọt sương không đáy
đánh rơi ý nghĩ tiếng buồn loang xa
độc thoại
mưa cứ rơi
cảm xúc giao hòa bình dị
vô thường khép kín
không gian tiếng thở dài
ký ức nôn nao vị đắng
hóa thạch
biển vẫn xanh màu
băng hà kỷ niệm


lật úp thời gian

cân thời gian
thấy lòng nặng trĩu
chiếc lá cuối mùa
đêm thức
gió rụng mặt trời
lời ru cái đẹp
thơ mới
tĩnh vật nỗi buồn
đi dọc câu thơ gủi hồn vào đá
ngơ ngác
nỗi niềm than thở
vò nát cơn mưa
tàu tốc hành
vui nửa câu thơ
bùng lên rồi tắt
chiều mòn vẹt
mây trắng bước ngang
hoàng hôn nhão nhoét
lật úp thời gian
bàn tay gõ cửa
trái tim thừa

trăm năm lá nhớ

sông khuyết
trăng đỉnh nhớ
đêm nát nhàu khát vọng
thơ say hệ lụy chung riêng
chén văn chương
đậm sắc hương nồng
nuôi nỗi nhớ đêm dài biển lận
lạc dấu chim
con mắt sau lưng vòng tay im lăng
nỗi buồn vô thức một đường tên
ngày lại ngày
bốn mùa núi nhớ
đêm nghe gió đứng bên lề
dĩ vãng
tiếng ru ngày hạ
va vào nhau sỏi đá nở hoa
trái tim thơ
trăm ngàn lá nhớ
ưu tư biện giải âu ờ
mùa thu
nắng trải lòng
trái tim già
trăng cổ độ
dung nhan